Thứ Hai, 28 tháng 1, 2013
Thứ Tư, 23 tháng 1, 2013
Mọi thứ đã lên thớt!!!
Ko hiểu sao lần này mình can đảm hơn, và đưa ra hết mọi thứ trước khi thực hiện, chứ ko đợi có kết quả rồi mới nói. Nhưng nhờ như vậy, mình thấy mọi thứ rõ ràng hơn và dẹp hết tất cả mọi lo âu muộn phiền sang 1 bên để tập trung cho nội dung chính.
Hôm trước đi DC gặp P, nói chuyện mới ngã ngửa nhiều chuyện xảy ra xung quanh với nhiều bạn bè cũ. Những khúc quanh, những ngả rẽ, những góc tối của mọi người... Đến hôm qua, thì lại phát hiện ra 1 khúc quanh khác của NT... mới thấy cuộc đời sao nhiều biến động thế??!! Dù mình ko vui khi đi làm, ko hài lòng với cv của mình, nhưng ít ra, mình bình an. Và dù ngoài kia biển có động, dù cuộc sống có nhiều dấu hỏi, thì mình vẫn bình an với gia đình là điểm tựa... Nghĩ lại, so với nhiều ng, mình quả là quá may mắn??!!
Có những ng, mình vẫn nghĩ và thầm ước, phải chi mình đc như thế. Nhưng cuộc sống mỗi ng đều có những lo toan riêng của bản thân cả. Nhưng mình thì vốn chỉ lo toan, suy nghĩ cho 1 cuộc sống khác viên mãn hơn, chứ chưa bao g phải lao đao suy nghĩ bước vào 1 góc tối của cuộc sống cả...
Sau khi đọc và biết sơ qua chuyện của Tr, mình lại nghĩ đến T... Có lần mình đã nói với cả 2 ng: cuộc sống này công bằng lắm, mất cái này sẽ đc bù cái khác!! Mình ko biết Tr đang mất hay đang có, hay là đã mất rồi và đã có cái khác... nhưng mình biết rằng Tr đã có những chông chênh trong cuộc sống của riêng mình... Đó là những gì phải bù vào cho những thứ Tr đã trải qua, đã chiếm lấy trong quá khứ??!! Còn T, đã hết chông chênh chưa?? Đã bù vào những gì cho những việc đã làm trong quá khứ??!!
Thôi ko lan man nữa. Nhắc đến những việc đó để thấy mình may mắn, cũng có lẽ vì mình luôn sống đúng với lương tâm của mình.
Quay về chủ đề chính. Lần này thì những thứ râu ria đã xong, chỉ còn nội dung chính. Hy vọng đây là lần cuối cùng!!!
Hôm trước đi DC gặp P, nói chuyện mới ngã ngửa nhiều chuyện xảy ra xung quanh với nhiều bạn bè cũ. Những khúc quanh, những ngả rẽ, những góc tối của mọi người... Đến hôm qua, thì lại phát hiện ra 1 khúc quanh khác của NT... mới thấy cuộc đời sao nhiều biến động thế??!! Dù mình ko vui khi đi làm, ko hài lòng với cv của mình, nhưng ít ra, mình bình an. Và dù ngoài kia biển có động, dù cuộc sống có nhiều dấu hỏi, thì mình vẫn bình an với gia đình là điểm tựa... Nghĩ lại, so với nhiều ng, mình quả là quá may mắn??!!
Có những ng, mình vẫn nghĩ và thầm ước, phải chi mình đc như thế. Nhưng cuộc sống mỗi ng đều có những lo toan riêng của bản thân cả. Nhưng mình thì vốn chỉ lo toan, suy nghĩ cho 1 cuộc sống khác viên mãn hơn, chứ chưa bao g phải lao đao suy nghĩ bước vào 1 góc tối của cuộc sống cả...
Sau khi đọc và biết sơ qua chuyện của Tr, mình lại nghĩ đến T... Có lần mình đã nói với cả 2 ng: cuộc sống này công bằng lắm, mất cái này sẽ đc bù cái khác!! Mình ko biết Tr đang mất hay đang có, hay là đã mất rồi và đã có cái khác... nhưng mình biết rằng Tr đã có những chông chênh trong cuộc sống của riêng mình... Đó là những gì phải bù vào cho những thứ Tr đã trải qua, đã chiếm lấy trong quá khứ??!! Còn T, đã hết chông chênh chưa?? Đã bù vào những gì cho những việc đã làm trong quá khứ??!!
Thôi ko lan man nữa. Nhắc đến những việc đó để thấy mình may mắn, cũng có lẽ vì mình luôn sống đúng với lương tâm của mình.
Quay về chủ đề chính. Lần này thì những thứ râu ria đã xong, chỉ còn nội dung chính. Hy vọng đây là lần cuối cùng!!!
Thứ Sáu, 18 tháng 1, 2013
Oh My, Oh Dear....
Hôm nay làm 2 chuyện quan trọng, và chờ 2 cuộc gọi quan trọng...
Cuối cùng thì cũng làm xong 2 chuyện, khá suôn sẻ. Kết quả cũng đến, chưa đi đến chặng đường cuối của sự kết luận nhưng khởi đầu ko mấy làm mình thất vọng!!! Haizzz... hồi hộp đến muốn rớt tim khi bắt đầu luôn. Nhưng cũng may nhận đc câu trả lời trước lễ.
OK, vậy thì coi như 2 gánh nặng đã đc trút xuống! Ăn uống nghỉ ngơi thoải mái 3 ngày lễ, và chờ kết quả vào tuần sau vậy!!
Ko biết vì sao nhưng tự nhiên hôm nay thấy mình mean hơn với những ng ko cần phải nice!!!! Nhưng với mình như vậy là tốt và nên phát huy, ặc!!!
Cuối cùng thì cũng làm xong 2 chuyện, khá suôn sẻ. Kết quả cũng đến, chưa đi đến chặng đường cuối của sự kết luận nhưng khởi đầu ko mấy làm mình thất vọng!!! Haizzz... hồi hộp đến muốn rớt tim khi bắt đầu luôn. Nhưng cũng may nhận đc câu trả lời trước lễ.
OK, vậy thì coi như 2 gánh nặng đã đc trút xuống! Ăn uống nghỉ ngơi thoải mái 3 ngày lễ, và chờ kết quả vào tuần sau vậy!!
Ko biết vì sao nhưng tự nhiên hôm nay thấy mình mean hơn với những ng ko cần phải nice!!!! Nhưng với mình như vậy là tốt và nên phát huy, ặc!!!
1 chuyến đi
Thế là mình đã hoàn thành xong chuyến đi DC gần 1 tuần. Chuyến đi này khác hẳn năm ngoái, cả về tinh thần, trải nghiệm, và tâm thế.
Về tinh thần, mình thoải mái hơn năm ngoái, vui vẻ hơn năm ngoái, enjoy hơn năm ngoái. Cả ng bạn đồng hành Y của mình cũng vậy. Cả 2 bàn về nhiều thứ hay ho hơn, nhiều kế hoạch hơn, và tự tin hơn.
Sau nhiều lần thăng trầm, mình hiểu rõ hơn cv của mình, những gì cần làm và muốn làm. Mình biết cách nói chuyện và bàn bạc cv với những ng khác hơn.
Và năm nay đã ko còn ai hỏi mình học trường nào nữa, họ hỏi mình làm ở đâu. Chứng tỏ hoặc là mình đã già đi, hoặc là tác phong đã professional hơn ^^.
Ngoài những thu hoạch trong chuyên môn, lần này mình đi cũng gặp gỡ lại nhiều bạn bè cũ hơn, như là E, P, vc C và A. Những cuộc gặp gỡ đôi khi rất ngắn, nhưng đọng lại trong mình là niềm vui và sự xúc động. Như vc C, đếm ngược lại thì mình và họ đã 5 năm ko gặp từ ngày họ dọn lên NY và sau đó là ổn định ở Virginia. Nhưng cuộc gặp gỡ có cảm giác như tất cả chỉ là hôm qua và khoảng thời gian 5 năm ko là gì cả. Đôi khi nghĩ lại, thì đó là 1 cơ duyên, sự may mắn khi có đc những sự thân tình như thế ở cuộc sống này. Cũng ko đơn giản khi cả nhà (có cả Caleb 18 tháng) cùng nhau lái xe gần 2 tiếng đồng hồ, trời thì mưa, hôm đó lại đầy sương mù để gặp mình, và chở mình lên khi ng Việt Eden để ăn uống, nói chuyện, rồi hối hả chạy về để kịp buổi study group lúc 3g chuẩn bị cho certificate exam sắp tới. Nghĩ lại, vẫn cảm thấy ấm áp và xúc động khi có những ng bạn như vậy!!
Hay như P, dù biết bạn cũng bận rộn chuẩn bị về lại NJ để chuyển nhà cho kỳ học sắp tới vẫn tranh thủ chạy lên DC 2 ngày để dắt mình đi vòng vòng chơi, ăn uống. Cảm giác như 2 đứa vẫn còn ở tuổi 20, hồn nhiên như khi cả đám đi thực tập ở Đà Lạt vậy!!!
Ước gì thời gian ở lại dài hơn và ước gì đc gặp nhiều bạn hơn, nhỉ!!!
Hôm nay vừa trở về, và bắt đầu cho 1 sự thay đổi, bằng 1 cú điện thoại!!! Cũng hồi hộp, nhưng việc gì tới cũng sẽ tới, của mình thì là của mình thôi!!! Có những việc mình ko control đc, vậy hãy để cho ông trời quyết định vậy!!! Good luck!!!
Về tinh thần, mình thoải mái hơn năm ngoái, vui vẻ hơn năm ngoái, enjoy hơn năm ngoái. Cả ng bạn đồng hành Y của mình cũng vậy. Cả 2 bàn về nhiều thứ hay ho hơn, nhiều kế hoạch hơn, và tự tin hơn.
Sau nhiều lần thăng trầm, mình hiểu rõ hơn cv của mình, những gì cần làm và muốn làm. Mình biết cách nói chuyện và bàn bạc cv với những ng khác hơn.
Và năm nay đã ko còn ai hỏi mình học trường nào nữa, họ hỏi mình làm ở đâu. Chứng tỏ hoặc là mình đã già đi, hoặc là tác phong đã professional hơn ^^.
Ngoài những thu hoạch trong chuyên môn, lần này mình đi cũng gặp gỡ lại nhiều bạn bè cũ hơn, như là E, P, vc C và A. Những cuộc gặp gỡ đôi khi rất ngắn, nhưng đọng lại trong mình là niềm vui và sự xúc động. Như vc C, đếm ngược lại thì mình và họ đã 5 năm ko gặp từ ngày họ dọn lên NY và sau đó là ổn định ở Virginia. Nhưng cuộc gặp gỡ có cảm giác như tất cả chỉ là hôm qua và khoảng thời gian 5 năm ko là gì cả. Đôi khi nghĩ lại, thì đó là 1 cơ duyên, sự may mắn khi có đc những sự thân tình như thế ở cuộc sống này. Cũng ko đơn giản khi cả nhà (có cả Caleb 18 tháng) cùng nhau lái xe gần 2 tiếng đồng hồ, trời thì mưa, hôm đó lại đầy sương mù để gặp mình, và chở mình lên khi ng Việt Eden để ăn uống, nói chuyện, rồi hối hả chạy về để kịp buổi study group lúc 3g chuẩn bị cho certificate exam sắp tới. Nghĩ lại, vẫn cảm thấy ấm áp và xúc động khi có những ng bạn như vậy!!
Hay như P, dù biết bạn cũng bận rộn chuẩn bị về lại NJ để chuyển nhà cho kỳ học sắp tới vẫn tranh thủ chạy lên DC 2 ngày để dắt mình đi vòng vòng chơi, ăn uống. Cảm giác như 2 đứa vẫn còn ở tuổi 20, hồn nhiên như khi cả đám đi thực tập ở Đà Lạt vậy!!!
Ước gì thời gian ở lại dài hơn và ước gì đc gặp nhiều bạn hơn, nhỉ!!!
Hôm nay vừa trở về, và bắt đầu cho 1 sự thay đổi, bằng 1 cú điện thoại!!! Cũng hồi hộp, nhưng việc gì tới cũng sẽ tới, của mình thì là của mình thôi!!! Có những việc mình ko control đc, vậy hãy để cho ông trời quyết định vậy!!! Good luck!!!
Thứ Năm, 10 tháng 1, 2013
YAY!!!!!!!!!
Vừa mới nhận đc cuộc gọi. Thiệt là bất ngờ rằng chỉ sau 2 ngày mà đã có kết quả trên cả mong đợi (lúc đầu đc báo 2 tuần mới có kết quả)!!! Nhưng đây là 1 cuộc chiến dài hơi cho nên vẫn còn nhiều thứ phải làm trước khi đạt đc cái mà mình mong muốn. Nhưng dù sao, mục tiêu mà mình đặt ra đã đạt đc!! Có những thứ quan trọng hơn kết quả cuối cùng!!
Chúc mừng mình!!! 1 cảm giác thành công và... rất YOMOST!!! Haha =D.
Dù sao có 1 back up plan khác chắc chắn và an toàn đã làm mình yên tâm hơn. Và thật ra, dù là back up plan, nhưng trọng số của nó cũng hơi lớn vì những lợi ích lâu dài mà nó mang lại cho mình cũng đáng kể...
Haizz... hôm qua 2 vc cũng có ngồi bàn sơ sơ, nếu chọn 1 trong 2, thì chọn cái nào, nhưng cái nào cũng có ưu và khuyết của nó nên vẫn còn phân vân quá!!!
Hy vọng lần này ko giống như hồi ở V và H =D.
Nãy g sung sướng quá và cười ko khép miệng đc luôn, hihihi =D.
Chúc mừng mình!!! 1 cảm giác thành công và... rất YOMOST!!! Haha =D.
Dù sao có 1 back up plan khác chắc chắn và an toàn đã làm mình yên tâm hơn. Và thật ra, dù là back up plan, nhưng trọng số của nó cũng hơi lớn vì những lợi ích lâu dài mà nó mang lại cho mình cũng đáng kể...
Haizz... hôm qua 2 vc cũng có ngồi bàn sơ sơ, nếu chọn 1 trong 2, thì chọn cái nào, nhưng cái nào cũng có ưu và khuyết của nó nên vẫn còn phân vân quá!!!
Hy vọng lần này ko giống như hồi ở V và H =D.
Nãy g sung sướng quá và cười ko khép miệng đc luôn, hihihi =D.
Thay đổi
Là 1 ng sinh ra ở cung Kim Ngưu, tính ỳ của mình khá cao và mình ngại nhất là sự thay đổi. Nhưng mà cuộc sống vẫn vận động ko ngừng nghỉ, và dù mình có ko thay đổi, nhưng mọi thứ xung quanh vẫn vận động, và vì thế chính mình cũng thay đổi theo từng ngày.
Có những thứ tưởng chừng đã xảy ra lâu lắm, có những thay đổi chóng mặt tưởng chừng phải trải qua vài năm mới đc như thế. Nhưng cũng ko hẳn.
Chẳng hạn như 1 năm về trước, cũng chuyến đi lên DC để dự TRB, có thể nói là 1 cơn khủng hoảng của bạn mình: gặp 1 sự cố lớn trong cuộc sống, hôn nhân tan vỡ, sự nghiệp ỳ ạch... 1 ng bạn thân luôn tươi vui cởi mở mà trước đó 2 năm mình biết đã thay đổi, biến thành 1 con ng khác, khe khắt hơn, khốc liệt hơn, và năng động hơn. Cũng còn may, tất cả những thứ đó cũng ko vùi đc sự mạnh mẽ vươn lên của bạn. Và năm nay, cả 2 cũng cùng đang chuẩn bị cho chuyến đi TRB tuần sau, bạn lại thành 1 con ng khác: 1 tình yêu mới, 1 hôn nhân mới, và 1 sự nghiệp rạng rỡ... Chỉ trong vòng 1 năm, 1 ng có thể đi từ 1 vực thẳm bước lên đỉnh cao của cuộc sống, đó ko phải là sự thay đổi lớn sao??!!
Và chính vì có nhiều thứ thay đổi như thế, nhanh như thế, khác biệt nhau như thế... và đối diện với sự lựa chọn của chính mình, mình đang tự hỏi: quyết định của mình ngày hôm nay sẽ dẫn cuộc đời của mình thay đổi như thế nào trong tương lai???
Hôm trước nghe bà Th than thở về 1 sự lựa chọn sai lầm trong quá khứ, và ước gì đã ko lựa chọn như thế, mình đã nói thế này: Mỗi sự lựa chọn đc đưa ra dựa trên lượng thông tin mình có đc và nó chỉ mang tính thời điểm. Vào thời điểm A, mình có lượng thông tin A, và mình đưa ra quyết định A. Ở thời điểm B, mình có lượng thông tin B, và mình đưa ra quyết định B. Ko thể lấy thông tin B để phán xét cái quyết định A đc. Cho nên ko có gì phải hối hận cả.
Điều mình có thể làm đc, là làm sao thu thập đc lượng thông tin nhiều nhất có thể, chính xác nhất có thể, và tổng hợp nhất có thể để đưa ra 1 quyết định ít ảnh hưởng và tổn thương đến cuộc sống của mình và ng xung quanh nhất có thể.
Thôi, suy nghĩ nhiều quá. Bây g chuẩn bị đồ đạc đi DC tuần sau đây :).
Có những thứ tưởng chừng đã xảy ra lâu lắm, có những thay đổi chóng mặt tưởng chừng phải trải qua vài năm mới đc như thế. Nhưng cũng ko hẳn.
Chẳng hạn như 1 năm về trước, cũng chuyến đi lên DC để dự TRB, có thể nói là 1 cơn khủng hoảng của bạn mình: gặp 1 sự cố lớn trong cuộc sống, hôn nhân tan vỡ, sự nghiệp ỳ ạch... 1 ng bạn thân luôn tươi vui cởi mở mà trước đó 2 năm mình biết đã thay đổi, biến thành 1 con ng khác, khe khắt hơn, khốc liệt hơn, và năng động hơn. Cũng còn may, tất cả những thứ đó cũng ko vùi đc sự mạnh mẽ vươn lên của bạn. Và năm nay, cả 2 cũng cùng đang chuẩn bị cho chuyến đi TRB tuần sau, bạn lại thành 1 con ng khác: 1 tình yêu mới, 1 hôn nhân mới, và 1 sự nghiệp rạng rỡ... Chỉ trong vòng 1 năm, 1 ng có thể đi từ 1 vực thẳm bước lên đỉnh cao của cuộc sống, đó ko phải là sự thay đổi lớn sao??!!
Và chính vì có nhiều thứ thay đổi như thế, nhanh như thế, khác biệt nhau như thế... và đối diện với sự lựa chọn của chính mình, mình đang tự hỏi: quyết định của mình ngày hôm nay sẽ dẫn cuộc đời của mình thay đổi như thế nào trong tương lai???
Hôm trước nghe bà Th than thở về 1 sự lựa chọn sai lầm trong quá khứ, và ước gì đã ko lựa chọn như thế, mình đã nói thế này: Mỗi sự lựa chọn đc đưa ra dựa trên lượng thông tin mình có đc và nó chỉ mang tính thời điểm. Vào thời điểm A, mình có lượng thông tin A, và mình đưa ra quyết định A. Ở thời điểm B, mình có lượng thông tin B, và mình đưa ra quyết định B. Ko thể lấy thông tin B để phán xét cái quyết định A đc. Cho nên ko có gì phải hối hận cả.
Điều mình có thể làm đc, là làm sao thu thập đc lượng thông tin nhiều nhất có thể, chính xác nhất có thể, và tổng hợp nhất có thể để đưa ra 1 quyết định ít ảnh hưởng và tổn thương đến cuộc sống của mình và ng xung quanh nhất có thể.
Thôi, suy nghĩ nhiều quá. Bây g chuẩn bị đồ đạc đi DC tuần sau đây :).
Thứ Ba, 8 tháng 1, 2013
Viết vội
Hôm qua, download 1 mớ truyện xuống điện thoại. Đọc đc 1 vài trnag đầu của Hãy nói yêu thôi, đừng nói yêu mãi mãi. Học đc rất nhiều thứ chí lý hay ho từ những điều trong đó. Sẽ đọc hết và viết ra cảm nghĩ của mình khi đọc xong.
Thôi đi về đây, chuẩn bị cho buổi chiều có 1 việc quan trọng cần làm.
Vì ko hy vọng nên tâm lý rất thoải mái. Và vì còn 1 backup khác chắc chắn hơn nên tâm lý cũng ko nặng nề gì cả. Nhưng mình sẽ cố hết sức để thử coi nếu mình cố gằng thì có đc cái gì ko. Đc hay ko đc nhiều khi cũng ko hẳn là phụ thuộc vào biểu hiện của mình. Nhưng mình muốn thử coi sức của mình đang ở đâu, hehe. Cố lên chiến sĩ đồng bào!!!
Thôi đi về đây, chuẩn bị cho buổi chiều có 1 việc quan trọng cần làm.
Vì ko hy vọng nên tâm lý rất thoải mái. Và vì còn 1 backup khác chắc chắn hơn nên tâm lý cũng ko nặng nề gì cả. Nhưng mình sẽ cố hết sức để thử coi nếu mình cố gằng thì có đc cái gì ko. Đc hay ko đc nhiều khi cũng ko hẳn là phụ thuộc vào biểu hiện của mình. Nhưng mình muốn thử coi sức của mình đang ở đâu, hehe. Cố lên chiến sĩ đồng bào!!!
Thứ Hai, 7 tháng 1, 2013
Có những niềm vui nho nhỏ
Như là ngồi nhớ lại những điều thú vị của bé cưng nhà mình. Ở tuổi này bi bô là dễ thương nhất. Nói những gì mình suy nghĩ, và nói những thứ ngộ nghĩnh trẻ con.
Như là có 1 ng bạn thân, chia sẻ những buồn vui, những tham vọng, những mơ ước trong công việc và cuộc sống.
Như là có 1 chỗ dựa bình yên đi về mỗi ngày.
Như là có 1 công việc để yên tâm với những cái bill hàng tháng.
Như là có 1 ước mơ để mình cố gắng nỗ lực đạt đc. Có khi mình phí công vô ích, nhưng nhờ những ước mơ đó, mình thấy mạnh mẽ hơn trong cuộc sống và khát khao hơn những điều tốt đẹp trong tương lai.
Những niềm vui, nho nhỏ thôi, nhưng làm mình cảm thấy bình yên mỗi ngày!
Như là có 1 ng bạn thân, chia sẻ những buồn vui, những tham vọng, những mơ ước trong công việc và cuộc sống.
Như là có 1 chỗ dựa bình yên đi về mỗi ngày.
Như là có 1 công việc để yên tâm với những cái bill hàng tháng.
Như là có 1 ước mơ để mình cố gắng nỗ lực đạt đc. Có khi mình phí công vô ích, nhưng nhờ những ước mơ đó, mình thấy mạnh mẽ hơn trong cuộc sống và khát khao hơn những điều tốt đẹp trong tương lai.
Những niềm vui, nho nhỏ thôi, nhưng làm mình cảm thấy bình yên mỗi ngày!
Thứ Sáu, 4 tháng 1, 2013
Mệt quá thân ta này!!!
May mà "chương trình" dời sang thứ 3 rồi, chứ nếu ko có mà xách dép chạy cũng ko kịp, hix... Sao mà mình ghét cái việc phải ngồi soạn, học, xem, đọc, tập,... kiểu này quá!!! Lúc soạn cũng căng thẳng, ko biết có sót phần nào ko, ko biết làm vậy đã đủ chưa... lúc tập cũng căng thẳng... mà có nhiều khi xong rồi, hạ màn rồi, cũng vẫn còn mệt!! Chồng bảo, huyết áp lại sắp tăng giảm thất thường nữa ^^.
Có vẻ như chương trình bên L thì chắc chắn hơn. Và mình cũng tìm đc rất nhiều ưu điểm của L. Nhưng để coi sao!!! Có khi ng tính ko bằng trời tính.
Nhưng lạy trời cho 1 trong các plan này thực hiện đc với cái nha!!! Hy vọng ko có cái nào bị fail!!! Cố lên chiến sĩ đồng bào!!!
Có vẻ như chương trình bên L thì chắc chắn hơn. Và mình cũng tìm đc rất nhiều ưu điểm của L. Nhưng để coi sao!!! Có khi ng tính ko bằng trời tính.
Nhưng lạy trời cho 1 trong các plan này thực hiện đc với cái nha!!! Hy vọng ko có cái nào bị fail!!! Cố lên chiến sĩ đồng bào!!!
Thứ Năm, 3 tháng 1, 2013
Mất ngủ
Đêm trước ngủ tới 3g sáng thì dậy. Đêm qua 3g sáng mới chợp mắt đc 1 tí. Mà ngộ, là khi ko ngủ đc, thì những suy nghĩ tràn vào đầu toàn là những thứ linh tinh làm ngta bực mình và muốn nổi điên.
Lại nhớ tới những lời hứa "lèo", những "bộ mặt", và những chuyện mà sao đã trôi qua rất nhiều năm, mình vẫn ko thể quên và ko thể tha thứ đc, nhỉ??? Chẳng thà ko nhớ tới thì ko sao, nhưng chỉ 1 chút chuyện nhỏ cũng làm mình nhớ tới những điều đó. Đôi khi mình còn bực với chính mình: chẳng lẽ những thứ tốt đẹp sau đó chưa đủ để bù đắp cho những lời nói và hành động thiếu suy nghĩ năm xưa??
Xấu xa, thì chỉ 1 lời vô tình là đủ để mình "quy tội" và suy diễn. Có lẽ vì những tổn thương ngày xưa là quá sâu sắc, đến nỗi những thứ tốt đẹp khác bôi đắp lên vẫn chưa xoa dịu đc nó??
Mà sao dạo này mình ghét cái thói rởm đời của 1 vài ng ghê!! Biết thì chỉ có tí ti, nhưng lại hay ra vẻ là chuyên gia. Suốt ngày nhai đi nhai lại mấy chuyện đó nghe mà bực cả mình và nhức cả đầu. Sao nhiều ng nói chuyện chẳng để ý đến khán giả nhỉ?? Chỉ nói cho sướng mồm mình là sao nhỉ??!!
Bản tính con ng là ko thể thay đổi đc, chứ đừng nói là 1 sớm 1 chiều. Mình ko thể bắt 1 ng thích diễn kịch ngưng diễn xuất, vì diễn xuất đã là thói quen, và là bản năng của họ. Có thể vụng về, có thể thô thiển, nhưng là đặc trưng tính cách ở họ. Nhưng mình lại phải quay ngược lại bực mình với chính bản thân mình. Thế thì mắc mớ gì đến mình đâu?? Ừ, thì họ có chút lợi dụng mình vào vai diễn quần chúng của họ. Ừ, thì là mình ko thích xem kịch vì 30 năm nay coi 1 vở tuồng khác đã đủ vốn và đã mệt mỏi lắm. Nhưng mà cứ mặc kệ họ. Mặc kệ ai sống thế nào thì cứ sống thế đó. Mắc chi mà bực mình năm này sang tháng nọ làm cái gì??? Phiền phức thế!!! Có khi chính mình đang tạo ra những bực bội ko đáng có trong cuộc sống của mình!!
Y đã gửi cho mình thông báo. Và mình cũng đang chuẩn bị cho 1 vài thứ khác. Càng gần đến sự thay đổi thì trong mình lại có 2 mâu thuẫn: vừa muốn nó nhanh nhanh, chấm dứt những chuỗi ngày ko đc là chính mình, vừa muốn nó chậm lại, để vẫn đc vui chơi cùng bạn bè và gia đình ở đây...
Ôi, ước gì bây g đc đi ngủ!!! ^^ Sao mới đầu năm mà mình lại đi nghĩ tới mấy cái chuyện bực mình này làm gì nhỉ???
Lại nhớ tới những lời hứa "lèo", những "bộ mặt", và những chuyện mà sao đã trôi qua rất nhiều năm, mình vẫn ko thể quên và ko thể tha thứ đc, nhỉ??? Chẳng thà ko nhớ tới thì ko sao, nhưng chỉ 1 chút chuyện nhỏ cũng làm mình nhớ tới những điều đó. Đôi khi mình còn bực với chính mình: chẳng lẽ những thứ tốt đẹp sau đó chưa đủ để bù đắp cho những lời nói và hành động thiếu suy nghĩ năm xưa??
Xấu xa, thì chỉ 1 lời vô tình là đủ để mình "quy tội" và suy diễn. Có lẽ vì những tổn thương ngày xưa là quá sâu sắc, đến nỗi những thứ tốt đẹp khác bôi đắp lên vẫn chưa xoa dịu đc nó??
Mà sao dạo này mình ghét cái thói rởm đời của 1 vài ng ghê!! Biết thì chỉ có tí ti, nhưng lại hay ra vẻ là chuyên gia. Suốt ngày nhai đi nhai lại mấy chuyện đó nghe mà bực cả mình và nhức cả đầu. Sao nhiều ng nói chuyện chẳng để ý đến khán giả nhỉ?? Chỉ nói cho sướng mồm mình là sao nhỉ??!!
Bản tính con ng là ko thể thay đổi đc, chứ đừng nói là 1 sớm 1 chiều. Mình ko thể bắt 1 ng thích diễn kịch ngưng diễn xuất, vì diễn xuất đã là thói quen, và là bản năng của họ. Có thể vụng về, có thể thô thiển, nhưng là đặc trưng tính cách ở họ. Nhưng mình lại phải quay ngược lại bực mình với chính bản thân mình. Thế thì mắc mớ gì đến mình đâu?? Ừ, thì họ có chút lợi dụng mình vào vai diễn quần chúng của họ. Ừ, thì là mình ko thích xem kịch vì 30 năm nay coi 1 vở tuồng khác đã đủ vốn và đã mệt mỏi lắm. Nhưng mà cứ mặc kệ họ. Mặc kệ ai sống thế nào thì cứ sống thế đó. Mắc chi mà bực mình năm này sang tháng nọ làm cái gì??? Phiền phức thế!!! Có khi chính mình đang tạo ra những bực bội ko đáng có trong cuộc sống của mình!!
Y đã gửi cho mình thông báo. Và mình cũng đang chuẩn bị cho 1 vài thứ khác. Càng gần đến sự thay đổi thì trong mình lại có 2 mâu thuẫn: vừa muốn nó nhanh nhanh, chấm dứt những chuỗi ngày ko đc là chính mình, vừa muốn nó chậm lại, để vẫn đc vui chơi cùng bạn bè và gia đình ở đây...
Ôi, ước gì bây g đc đi ngủ!!! ^^ Sao mới đầu năm mà mình lại đi nghĩ tới mấy cái chuyện bực mình này làm gì nhỉ???
Đọc báo
Hôm qua mất ngủ, nên lên mạng, thấy chị Y đăng link bài này, vào đọc.

Thứ nhất, nhà chồng
chẳng mấy khi thực sự coi dâu là con nên mình cũng chẳng cần coi họ là ruột
thịt.
Hồi đầu mới về nhà chồng, tôi tâm niệm mình chịu thiệt, mình
tình cảm trước để họ tình cảm lại. Nhưng nhà chồng tôi thì chẳng đáp lại nhiệt
tình đó của tôi tí nào. Họ ra oai, giở giọng dạy bảo, đe nẹt con dâu mới. Tôi
cực kỳ ghét kiểu “Dạy dâu từ thuở bơ vơ mời về”. Người với người sống với nhau
bằng chữ tình. Nhưng nhà chồng tôi thì lại thích đàn áp để tỏ rõ sự nguy hiểm.
Bố mẹ dù là bố mẹ chồng cũng phải yêu thương, quan tâm, chăm lo cho con cái. Đằng này thì họ chỉ biết đòi hỏi con dâu. Con dâu làm sai thì xỉa xói. Con dâu sống tốt bằng mấy họ cũng không bao giờ để ý, mà chỉ cần sai một điều gì thì nhớ dai lắm. Lúc nào, họ không bằng lòng với con dâu điều gì thì sẵn đào bới lên tạt vào mặt mình. Nhục nhã vô cùng.
Trong mắt họ chẳng bao giờ mình là con đẻ thật sự. Phụ nữ chỉ là những ô sin miễn phí dưới cụm từ hoa mỹ “con dâu” của họ mà thôi.
Thứ hai, dù có hy sinh đến mấy, bố mẹ chồng cũng chẳng bao giờ ghi nhận công lao của mình. Họ luôn coi đó là trách nhiệm bắt buộc của con dâu.
Sau 3 năm làm dâu, bố mẹ chồng vẫn lăm le bảo tôi là “Tao chưa thấy mày làm được việc gì ưng ý”. Trong khi đó, 3 năm về đây, tôi đổ bao xương máu cho gia đình chồng. Tiền vợ chồng tôi tiết kiệm mỗi năm hơn 100 triệu cũng phải đổ về cho bố mẹ chồng tôi xây sửa nhà. Đám cưới em chồng, vợ chồng tôi cũng phải đứng ra lo liệu…
Nhà chồng lúc nào cũng nghĩ tiền con họ làm ra phải mang về đưa cho bố mẹ, anh em mới đúng. Còn vợ mà cho bố mẹ đẻ 1 ít, kiểu gì cũng bị chửi “Toàn lấy của nhà đem về mẹ đẻ”. Họ đâu có hiểu nếu không nhờ con dâu vun vén, nhịn ăn tiêu thì còn lâu mới có tiền cho họ đổi đời.
Tôi rất bực với kiểu nhà chồng luôn coi con trai mình là vàng là bạc, con dâu thì chẳng khác gì… cỏ rác. Chả thế mà ngày tôi mới lấy anh xã và cho đến tận bây giờ, anh chị em nhà chồng, họ hàng nhà chồng toàn bảo tôi: “Kiếp trước phải tu mấy kiếp mới lấy được thằng D vừa ngoan, vừa tu chí lại biết kiếm tiền”. Họ đâu có biết, anh cũng có vô số tật xấu và kiếm tiền còn ít hơn tôi.
Bao nhiêu công lao bỏ ra mà tôi chẳng được ghi nhận. Vì thế nên tôi không ích kỷ với nhà chồng không được. Có họa thần kinh mới đi yêu thương, hy sinh hết mực cho những kẻ khinh rẻ, chẳng coi mình và công sức của mình ra gì.
Thứ ba, có được mấy ông chồng hy sinh cho nhà vợ mà đòi người vợ phải hy sinh cho nhà chồng?
Ông chồng nào cũng tự phong mình làm thuyền trưởng lèo lái gia đình. Và vợ - thuyền phó thì luôn phải nghe theo lệnh thuyền trưởng. Mà lệnh của chồng là gì “Đưa tiền cho bố mẹ anh!”, “Em phải có nghĩa vụ với nhà anh!”, “Mẹ anh là số 1, em phải học tập mẹ!”.
Vâng, nhưng lỡ vợ mà có hỏi đến nhà mẹ đẻ 100 ông thì 99 ông sẽ nói “Gái lấy chồng như bát nước đổ đi!”. Ông chồng nào cũng thực hiện rất chuẩn câu “dâu con rể khách”.
Bố mẹ vợ thì chẳng bao giờ nghe chồng nhắc là phải hỏi thăm, biếu quà hay quan tâm gì cả. Còn bố mẹ chồng thì chỉ đứt cái móng tay thôi cũng là chuyện lớn. Việt Nam buồn cười thật, đàn ông lấy vợ thì chỉ biết vợ, nhưng đàn bà lấy chồng thì phải lấy cả gia đình chồng. Thử hỏi thế ai mà chịu nổi.
Chúng tôi là phụ nữ, cũng có bố, mẹ sinh ra, cũng được nuôi ăn học đàng hoàng chứ đâu phải từ trên trời rơi xuống. Nên khi các anh coi nhà vợ như vô tình, giống như chúng tôi từ trên trời rơi xuống thì chúng tôi cũng đối xử lại nhà các anh như thế. Đó là quy luật tất yếu thôi!
Thứ tư, phụ nữ là con người, có giới hạn chứ không phải siêu nhân sức lực vô biên mà lo cho nhà chồng từ A đến Z được
Đàn bà lo cho chồng con đã mệt đứt hơi ra rồi còn hơi sức đâu mà chăm chút từng ly từng tí cho bố mẹ chồng, anh chị em nhà chồng được. Đi làm về hầu cả thằng bé thằng lớn, quay cuồng công việc nhà. Bố mẹ chồng thấy con dâu bận không thương, không giúp con thì thôi. Đằng này lúc nào cũng đòi hỏi.
Phụ nữ ích kỷ nhưng có phải ích kỷ cho mình đâu, tất cả cũng chỉ vun vén cho chồng con. Tiền chồng làm ra mình giữ lại cũng chỉ vì tương lai lo cho con ăn học đàng hoàng, mua cho con cái nhà tử tế. Thời gian có thì cũng phải dạy dỗ, chăm sóc con cái chứ chẳng bao giờ lo được cái gì cho bản thân.
Ấy vậy mà bố mẹ chồng lúc nào cũng cạnh khóe, đòi hỏi.
Trên đây chỉ là 4 lý do nhỏ mà tôi liệt kê tạm từ chính bản thân. Tôi nghĩ để nói hết các nguyên nhân tại sao đàn bà lại và phải ích kỷ với nhà chồng thì còn dài lắm.
Làm người, trước tiên là phải trân quý nhất chính là bản thân mình. Điều quý giá thứ hai chính là cha mẹ - người sẵn sàng chịu thiệt thòi, sẵn sàng nhường mọi thứ cho mình. Tiếp đó là con cái, máu thịt mình sinh ra. Đó là những người ta phải hết lòng yêu quý, trân trọng, hy sinh…
Còn nhà chồng tôi hay nhà chồng bạn, nếu chỉ biết nhận mà không biết cho thì phận dâu con cũng chẳng dở hơi mà lao đầu vào hy sinh tất cả. Người ta cho mình ăn trái đắng thì sao có thể trả quả ngọt được chứ!
Thứ Năm, 03/01/2013 - 09:39
Đàn bà ích kỷ với nhà chồng là có lý do!
Hồi trước, khi chưa đi lấy chồng, dù bị dọa “lấy chồng khổ lắm” tôi vẫn nghĩ đơn giản là nếu hai bên hết lòng vì nhau, mình coi người nhà chồng như người nhà mẹ đẻ thì họ cũng sẽ thương yêu mình như con. Ấy thế mà...
Sau 3 năm làm dâu, tôi chẳng thực hiện được tí nào điều tôi từng nghĩ. Xích mích với bên nhà chồng từ to đến nhỏ tôi đều trải qua cả. Thật lòng tôi cũng dần nghiệm ra, đàn bà hầu như ai cũng ích kỷ với nhà chồng hết. Ngẫm thấy sự ích kỷ đó của tôi và đa số chị em đã và đang làm vợ, làm dâu chẳng có gì sai trái. Bởi:
Bố mẹ dù là bố mẹ chồng cũng phải yêu thương, quan tâm, chăm lo cho con cái. Đằng này thì họ chỉ biết đòi hỏi con dâu. Con dâu làm sai thì xỉa xói. Con dâu sống tốt bằng mấy họ cũng không bao giờ để ý, mà chỉ cần sai một điều gì thì nhớ dai lắm. Lúc nào, họ không bằng lòng với con dâu điều gì thì sẵn đào bới lên tạt vào mặt mình. Nhục nhã vô cùng.
Trong mắt họ chẳng bao giờ mình là con đẻ thật sự. Phụ nữ chỉ là những ô sin miễn phí dưới cụm từ hoa mỹ “con dâu” của họ mà thôi.
Thứ hai, dù có hy sinh đến mấy, bố mẹ chồng cũng chẳng bao giờ ghi nhận công lao của mình. Họ luôn coi đó là trách nhiệm bắt buộc của con dâu.
Sau 3 năm làm dâu, bố mẹ chồng vẫn lăm le bảo tôi là “Tao chưa thấy mày làm được việc gì ưng ý”. Trong khi đó, 3 năm về đây, tôi đổ bao xương máu cho gia đình chồng. Tiền vợ chồng tôi tiết kiệm mỗi năm hơn 100 triệu cũng phải đổ về cho bố mẹ chồng tôi xây sửa nhà. Đám cưới em chồng, vợ chồng tôi cũng phải đứng ra lo liệu…
Nhà chồng lúc nào cũng nghĩ tiền con họ làm ra phải mang về đưa cho bố mẹ, anh em mới đúng. Còn vợ mà cho bố mẹ đẻ 1 ít, kiểu gì cũng bị chửi “Toàn lấy của nhà đem về mẹ đẻ”. Họ đâu có hiểu nếu không nhờ con dâu vun vén, nhịn ăn tiêu thì còn lâu mới có tiền cho họ đổi đời.
Tôi rất bực với kiểu nhà chồng luôn coi con trai mình là vàng là bạc, con dâu thì chẳng khác gì… cỏ rác. Chả thế mà ngày tôi mới lấy anh xã và cho đến tận bây giờ, anh chị em nhà chồng, họ hàng nhà chồng toàn bảo tôi: “Kiếp trước phải tu mấy kiếp mới lấy được thằng D vừa ngoan, vừa tu chí lại biết kiếm tiền”. Họ đâu có biết, anh cũng có vô số tật xấu và kiếm tiền còn ít hơn tôi.
Bao nhiêu công lao bỏ ra mà tôi chẳng được ghi nhận. Vì thế nên tôi không ích kỷ với nhà chồng không được. Có họa thần kinh mới đi yêu thương, hy sinh hết mực cho những kẻ khinh rẻ, chẳng coi mình và công sức của mình ra gì.
Thứ ba, có được mấy ông chồng hy sinh cho nhà vợ mà đòi người vợ phải hy sinh cho nhà chồng?
Ông chồng nào cũng tự phong mình làm thuyền trưởng lèo lái gia đình. Và vợ - thuyền phó thì luôn phải nghe theo lệnh thuyền trưởng. Mà lệnh của chồng là gì “Đưa tiền cho bố mẹ anh!”, “Em phải có nghĩa vụ với nhà anh!”, “Mẹ anh là số 1, em phải học tập mẹ!”.
Vâng, nhưng lỡ vợ mà có hỏi đến nhà mẹ đẻ 100 ông thì 99 ông sẽ nói “Gái lấy chồng như bát nước đổ đi!”. Ông chồng nào cũng thực hiện rất chuẩn câu “dâu con rể khách”.
Bố mẹ vợ thì chẳng bao giờ nghe chồng nhắc là phải hỏi thăm, biếu quà hay quan tâm gì cả. Còn bố mẹ chồng thì chỉ đứt cái móng tay thôi cũng là chuyện lớn. Việt Nam buồn cười thật, đàn ông lấy vợ thì chỉ biết vợ, nhưng đàn bà lấy chồng thì phải lấy cả gia đình chồng. Thử hỏi thế ai mà chịu nổi.
Chúng tôi là phụ nữ, cũng có bố, mẹ sinh ra, cũng được nuôi ăn học đàng hoàng chứ đâu phải từ trên trời rơi xuống. Nên khi các anh coi nhà vợ như vô tình, giống như chúng tôi từ trên trời rơi xuống thì chúng tôi cũng đối xử lại nhà các anh như thế. Đó là quy luật tất yếu thôi!
Thứ tư, phụ nữ là con người, có giới hạn chứ không phải siêu nhân sức lực vô biên mà lo cho nhà chồng từ A đến Z được
Đàn bà lo cho chồng con đã mệt đứt hơi ra rồi còn hơi sức đâu mà chăm chút từng ly từng tí cho bố mẹ chồng, anh chị em nhà chồng được. Đi làm về hầu cả thằng bé thằng lớn, quay cuồng công việc nhà. Bố mẹ chồng thấy con dâu bận không thương, không giúp con thì thôi. Đằng này lúc nào cũng đòi hỏi.
Phụ nữ ích kỷ nhưng có phải ích kỷ cho mình đâu, tất cả cũng chỉ vun vén cho chồng con. Tiền chồng làm ra mình giữ lại cũng chỉ vì tương lai lo cho con ăn học đàng hoàng, mua cho con cái nhà tử tế. Thời gian có thì cũng phải dạy dỗ, chăm sóc con cái chứ chẳng bao giờ lo được cái gì cho bản thân.
Ấy vậy mà bố mẹ chồng lúc nào cũng cạnh khóe, đòi hỏi.
Trên đây chỉ là 4 lý do nhỏ mà tôi liệt kê tạm từ chính bản thân. Tôi nghĩ để nói hết các nguyên nhân tại sao đàn bà lại và phải ích kỷ với nhà chồng thì còn dài lắm.
Làm người, trước tiên là phải trân quý nhất chính là bản thân mình. Điều quý giá thứ hai chính là cha mẹ - người sẵn sàng chịu thiệt thòi, sẵn sàng nhường mọi thứ cho mình. Tiếp đó là con cái, máu thịt mình sinh ra. Đó là những người ta phải hết lòng yêu quý, trân trọng, hy sinh…
Còn nhà chồng tôi hay nhà chồng bạn, nếu chỉ biết nhận mà không biết cho thì phận dâu con cũng chẳng dở hơi mà lao đầu vào hy sinh tất cả. Người ta cho mình ăn trái đắng thì sao có thể trả quả ngọt được chứ!
Theo TTVN
Rồi, đọc xong, có 1 vài nhận xét như vầy:
1. Đa số là mình đồng ý với ý kiến trên (đồng ý trên tinh thần có chung quan điểm, ko phải có chung hoàn cảnh nhé!!).
2. Càng ngày thì cái sự bình đẳng nam nữ thể hiện ngày càng nhiều, nhất là trong chuyện "nhà anh, nhà tôi, nhà chúng ta". Mình đồng ý với suy nghĩ này của bài viết. Rất buồn cười, nhiều ng chả bỏ công đẻ, chả mất công nuôi, chả bỏ ra xu nào, thậm chí nhiều nhà đám cưới thì 2 bên cũng chi bằng như nhau, nhưng tự nhiên lại mặc nhiên cho mình 1 cái quyền to tát là "sở hữu", và "muốn làm gì thì làm, muốn sai bảo gì thì sai, thích nói gì thì nói".
3. Tất cả mọi thứ tình cảm trên đời này là "đường 2 chiều" cả. Nếu 1 ng nào đó tốt với mình, thì dù ko họ hàng, bà con, thì vẫn đc mình trân trọng, yêu quý, và đáp lại. Nếu 1 ng nào đó xử tệ với mình, thì dù bà con, họ hàng, nhà chồng, nhà vợ, thì mình cũng sẽ thờ ơ đáp lại hoặc dẹp luôn quan hệ cho đỡ rườm rà.
4. Nhiều khi nghĩ, nếu tất cả các nhà chồng đều hiểu đc những việc này, và các cô con dâu biết cách để bảo vệ chính mình và quan điểm của mình như bài viết trên, thì chắc là ko lâu sau, xã hội VN chẳng còn cảnh phong kiến nữa. Nghĩ thôi cũng thấy thích!!!
5. Và đang suy nghĩ, thế hệ ba mẹ mình, đa phần chủ đề của những cuộc hục hặc với nhau là cũng về chuyện "nhà nội, nhà ngoại", nhưng tư tưởng vẫn ko tân tiến như bài này. Thế hệ của mình thì 1 số ng dã suy nghĩ đến đc mức như bài này viết. Cho nên mình đang tự hỏi, đến thế hệ con mình, các cô con dâu sẽ có suy nghĩ gì, nhỉ???
Thứ Tư, 2 tháng 1, 2013
Chào 2013
Chào 2013!!! Thế là 1 năm khá yên ả đã trôi qua. Mở đầu của năm 2012 ko lấy gì làm may mắn và vui vẻ cho lắm với những ngổn ngang chồng chất, những trận down liên miên xối xả. Nhưng mà cuộc đời là những ngọn sóng, khi ở nơi thấp nhất, là lúc chúng ta chuẩn bị lên cao. Mình thì vẫn chưa đc lên cao (như mình muốn), nhưng có lẽ đã lên đc lưng chừng của ngọn sóng.
Đầu năm 2012 cũng bắt đầu bằng những việc vặt vãnh và ko vặt vãnh với những điều bực mình và thiếu niềm tin với 1 số ng và 1 số việc. Là lúc để nhìn lại nghiêm túc 1 vài chuyện và bản thân mình. Có khi, đi qua những nỗi buồn và chông chênh, bước đi sẽ vững vàng hơn mặc dù cái nhìn với sự vật và con ng trở nên khắc nghiệt hơn. Chẳng hạn như sự tha thứ và hy sinh sẽ vì thế mà bị thu nhỏ lại, chứ ko hào phóng như trước.
Năm 2012 khởi động với mong muốn ko đi du lịch, nhưng rốt cuộc là cũng có 1 vài road trip, plan và bất ngờ đều có.
Năm 2012 khởi động cho 1 vài chuyện trong sự nghiệp. Tuy ko đạt đc kết quả mong muốn nhưng con đường đã đỡ gập ghềnh hơn, và cũng đã quen thuộc hơn.
Năm 2012 trôi qua ko hẳn là êm ả, nhưng cũng ko đến nỗi thất bát. Cũng có những niềm vui đến từ dạo giữa đến cuối năm. Công việc cũng suôn sẻ hơn. Các mối quan hệ riêng và công cũng dần ổn định hơn.
Năm 2013, hứa hẹn nhiều thay đổi (và mình cũng quyết tâm thay đổi). Ko hẳn là fun, nhưng hy vọng là better.
Chào năm 2013, chào những hy vọng và chúc mọi ng nhiều điều tốt đẹp!!!!
Đầu năm 2012 cũng bắt đầu bằng những việc vặt vãnh và ko vặt vãnh với những điều bực mình và thiếu niềm tin với 1 số ng và 1 số việc. Là lúc để nhìn lại nghiêm túc 1 vài chuyện và bản thân mình. Có khi, đi qua những nỗi buồn và chông chênh, bước đi sẽ vững vàng hơn mặc dù cái nhìn với sự vật và con ng trở nên khắc nghiệt hơn. Chẳng hạn như sự tha thứ và hy sinh sẽ vì thế mà bị thu nhỏ lại, chứ ko hào phóng như trước.
Năm 2012 khởi động với mong muốn ko đi du lịch, nhưng rốt cuộc là cũng có 1 vài road trip, plan và bất ngờ đều có.
Năm 2012 khởi động cho 1 vài chuyện trong sự nghiệp. Tuy ko đạt đc kết quả mong muốn nhưng con đường đã đỡ gập ghềnh hơn, và cũng đã quen thuộc hơn.
Năm 2012 trôi qua ko hẳn là êm ả, nhưng cũng ko đến nỗi thất bát. Cũng có những niềm vui đến từ dạo giữa đến cuối năm. Công việc cũng suôn sẻ hơn. Các mối quan hệ riêng và công cũng dần ổn định hơn.
Năm 2013, hứa hẹn nhiều thay đổi (và mình cũng quyết tâm thay đổi). Ko hẳn là fun, nhưng hy vọng là better.
Chào năm 2013, chào những hy vọng và chúc mọi ng nhiều điều tốt đẹp!!!!
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)

