1. Dạo này nhà cửa đã đỡ đỡ hơn 1 chút, do mình cũng bán bớt furniture và cũng thu dọn lại. Mình cũng quay lại nấu nướng dọn dẹp để ổn định sinh hoạt gia đình.
2. Tornado vẫn cứ báo động. Haizz...
3. Email vẫn chưa thấy gì cả.
4. Xe đã sửa xong kiếng. Body thì ko có gì nghiêm trọng nên hy vọng nếu có sửa thì cũng ko đến nỗi quá lâu. Hy vọng plan tuần sau work.
5. Đang wrap up nhiều thứ. Cái thằng census này bực thiệt!! Data thì tổ chức lung tung, giao diện thì thay đổi xoành xoạch cứ như chơi trò trốn tìm dzị. Mới quen đc 1 tí thì lại đổi, lại thử thách mình tìm kiếm lại. Haizzz... điên cái đầu!!!
6. Bắt đầu down... Email ơi, hãy tới nhanh nhanh nhanh!!!!!
Thứ Sáu, 31 tháng 5, 2013
Thứ Năm, 30 tháng 5, 2013
Thứ Năm, 23 tháng 5, 2013
Và con tim đã vui trở lại...
1. Mặc dù hồ sơ trục trặc nhưng đã giải quyết đc 1 vài sự lo lắng trong lòng mình.
2. Mặc dù vẫn chờ nhưng tương lai đã sáng sủa ra và mình đã plan đc số thứ rõ ràng hơn.
3. Tâm trạng hưng phấn dọn dẹp và chuẩn bị cho 1 cuộc sống mới lại trở về!!!
2. Mặc dù vẫn chờ nhưng tương lai đã sáng sủa ra và mình đã plan đc số thứ rõ ràng hơn.
3. Tâm trạng hưng phấn dọn dẹp và chuẩn bị cho 1 cuộc sống mới lại trở về!!!
Thứ Tư, 22 tháng 5, 2013
Hồ với chả sơ!!!
Haizz... mỗi lần làm hồ sơ giấy tờ là y rằng mình xất bất xang bang à!!! Thiệt... mất nết gì đâu!!!
Nhưng mà thôi, cũng còn 1 điểm sáng trong bức tranh tối òm đó!!!
Nhiều chuyện xảy ra cùng lúc. Mình cũng ngồi lại và suy ngẫm nhiều việc!!
Nhưng mà thôi, cũng còn 1 điểm sáng trong bức tranh tối òm đó!!!
Nhiều chuyện xảy ra cùng lúc. Mình cũng ngồi lại và suy ngẫm nhiều việc!!
Thứ Sáu, 17 tháng 5, 2013
Cái chân đau của Nam Cao
Nam Cao viết: khi 1 ng bị cái chân đau, họ chỉ nghĩ về cái chân đau của mình!
Thật vậy. Trải qua nhiều up and down, lúc nào mình cũng vẫn cảm thấy khó khăn trước mắt mình sao mà to đùng, và vẫn tự nhủ: chỉ cần xong cái này, cuộc đời mình sẽ ko bao g lo lắng gì khác nữa!! Nhưng ko phải như vậy!!! Khi khó khăn khác tới, mình vẫn "đối đãi" với nỗi lo lắng đó y như vậy!!!
Đôi khi vẫn nghĩ: ko đáng như thế đâu, còn nhiều thứ khác quan trọng hơn! Thì vẫn ko sao điều khiển đc trái tim của mình thôi đập liên hồi, ko sao điều khiển đc tâm trạng thấp thỏm lo âu và đầu óc ong ong các câu hỏi kiểu như: bao g cho đến bao g???!!!
Đôi khi cố gắng nhìn xuống, để thấy: dù ko đc cái này, dù ko thành công chuyện này chuyện kia, mình vẫn có cái này cái khác, ko sao cả!! Nhưng vẫn ko thôi mong ngóng về 1 tin tức xa xôi, và ngay cả khi tự nhủ: dẹp đi! thì vẫn ko làm sao dập tắt đc cái hy vọng trong lòng mình!!
Cuộc sống trôi qua, con ng vẫn cứ ko ngừng mong muốn: tôi muốn cái này, tôi thích cái kia... và bây g đây, mình cũng như lần trước, tự nhủ: có đc cái này rồi thì mình sẽ ko bận lòng, ko lo lắng (ít nhất trong 1 khoảng thời gian đáng kể). Nhưng sự thật có đúng vậy ko nhỉ?? có thật là mình sẽ ko lo lắng, ko buồn phiền nữa ko???
Nhiều lúc mình cũng nghe ng này ng kia kể: tôi đang lo cái này, tôi đang sợ cái kia. Tôi vẫn khuyên họ cái này cái nọ, và thật lòng tôi nghĩ chuyện đó có gì to tát đâu, giải quyết đc hết đó mà!! Giờ đây, tôi cũng cố gắng nhảy ra ngoài cái vòng lẩn quẩn của mình, để có thể nói với tôi rằng: trời ơi, có cái gì đâu, chuyện nhỏ đó mà!! Nhưng đúng nghĩa "cái chân bị đau thì chẳng thể nào quên đc cái chân đau", cái nỗi lo lắng hoang mang mơ hồ vẫn cứ đeo bám, để rồi lại thấy: sao cái sự khó khăn của mình nó to đùng vậy ta???!!!
Chừng nào mới có cuộc sống ko phải lo nghĩ những chuyện mơ hồ như thế này???
Thôi, dẹp hết mọi thứ!! Mình đi Dallas nghỉ ngơi xả stress vậy!!!
Thật vậy. Trải qua nhiều up and down, lúc nào mình cũng vẫn cảm thấy khó khăn trước mắt mình sao mà to đùng, và vẫn tự nhủ: chỉ cần xong cái này, cuộc đời mình sẽ ko bao g lo lắng gì khác nữa!! Nhưng ko phải như vậy!!! Khi khó khăn khác tới, mình vẫn "đối đãi" với nỗi lo lắng đó y như vậy!!!
Đôi khi vẫn nghĩ: ko đáng như thế đâu, còn nhiều thứ khác quan trọng hơn! Thì vẫn ko sao điều khiển đc trái tim của mình thôi đập liên hồi, ko sao điều khiển đc tâm trạng thấp thỏm lo âu và đầu óc ong ong các câu hỏi kiểu như: bao g cho đến bao g???!!!
Đôi khi cố gắng nhìn xuống, để thấy: dù ko đc cái này, dù ko thành công chuyện này chuyện kia, mình vẫn có cái này cái khác, ko sao cả!! Nhưng vẫn ko thôi mong ngóng về 1 tin tức xa xôi, và ngay cả khi tự nhủ: dẹp đi! thì vẫn ko làm sao dập tắt đc cái hy vọng trong lòng mình!!
Cuộc sống trôi qua, con ng vẫn cứ ko ngừng mong muốn: tôi muốn cái này, tôi thích cái kia... và bây g đây, mình cũng như lần trước, tự nhủ: có đc cái này rồi thì mình sẽ ko bận lòng, ko lo lắng (ít nhất trong 1 khoảng thời gian đáng kể). Nhưng sự thật có đúng vậy ko nhỉ?? có thật là mình sẽ ko lo lắng, ko buồn phiền nữa ko???
Nhiều lúc mình cũng nghe ng này ng kia kể: tôi đang lo cái này, tôi đang sợ cái kia. Tôi vẫn khuyên họ cái này cái nọ, và thật lòng tôi nghĩ chuyện đó có gì to tát đâu, giải quyết đc hết đó mà!! Giờ đây, tôi cũng cố gắng nhảy ra ngoài cái vòng lẩn quẩn của mình, để có thể nói với tôi rằng: trời ơi, có cái gì đâu, chuyện nhỏ đó mà!! Nhưng đúng nghĩa "cái chân bị đau thì chẳng thể nào quên đc cái chân đau", cái nỗi lo lắng hoang mang mơ hồ vẫn cứ đeo bám, để rồi lại thấy: sao cái sự khó khăn của mình nó to đùng vậy ta???!!!
Chừng nào mới có cuộc sống ko phải lo nghĩ những chuyện mơ hồ như thế này???
Thôi, dẹp hết mọi thứ!! Mình đi Dallas nghỉ ngơi xả stress vậy!!!
Thứ Tư, 15 tháng 5, 2013
Thở dài... thở thiệt là dài.... thiệt dài......
Quy trình chờ của mình chắc là sẽ còn dài dài... Mọi thứ trở nên bị động kinh khủng khiếp!!!
Đúng là đi qua tough time, gặp tough people, cũng làm mình trở nên tough hơn...
Cái chỗ đang tối thui thì sáng dần ra. Chỗ tươi sáng bừng bừng thì cứ tối dần lại...
Là sao??!!
Càng ngày càng thấy câu: mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên thiệt đúng kinh khủng!!! Bây g chỉ cách đích đến có 1 bước chân nhỏ nữa thôi. Mong cho đừng bị sẩy. Nha, nha, nha!!!
Đã biết là ko còn cách nào khác, chỉ còn chờ. Cũng tràn đầy hy vọng là có thể plan dời vài ngày, nhưng fix day ko đổi. Nhưng mà... vẫn muốn nó happen immediately!!!!
Cũng may chỗ tươi sáng đó đã làm mình có thêm chút ý chí, chút sức mạnh. Để biết rằng cuộc sống của mình vẫn còn cân bằng. Để hiểu rằng vẫn có ng lâu nay âm thầm ủng hộ mình...
Đúng là đi qua tough time, gặp tough people, cũng làm mình trở nên tough hơn...
Cái chỗ đang tối thui thì sáng dần ra. Chỗ tươi sáng bừng bừng thì cứ tối dần lại...
Là sao??!!
Càng ngày càng thấy câu: mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên thiệt đúng kinh khủng!!! Bây g chỉ cách đích đến có 1 bước chân nhỏ nữa thôi. Mong cho đừng bị sẩy. Nha, nha, nha!!!
Đã biết là ko còn cách nào khác, chỉ còn chờ. Cũng tràn đầy hy vọng là có thể plan dời vài ngày, nhưng fix day ko đổi. Nhưng mà... vẫn muốn nó happen immediately!!!!
Cũng may chỗ tươi sáng đó đã làm mình có thêm chút ý chí, chút sức mạnh. Để biết rằng cuộc sống của mình vẫn còn cân bằng. Để hiểu rằng vẫn có ng lâu nay âm thầm ủng hộ mình...
Thứ Hai, 13 tháng 5, 2013
Up & Down
Trước g mình vẫn nghĩ trong cuộc sống, chỉ cần mình cố gắng thì sẽ đạt đc điều tốt đẹp. Nhưng thì ra ko phải vậy. Mình đáng lẽ ra ko nên làm gì hết và bắt ng khác làm cho mình hưởng. Đó mới chính là chân lý sống đúng đắn!!!
Dạo này tâm trạng up & down liên tục. Hồi hộp, mệt mỏi chờ đợi tin tức... Chỉ còn 1 cái receipt nữa là xong!! Nhưng vẫn ko biết là chừng nào, ko biết họ gửi có đúng chỗ ko, ko biết có trục trặc gì nữa ko...
Cũng may là sau khi nói chuyện với síp hôm tuần trước thì loại trừ đc khả năng nguy hiểm nhất rồi. Nếu ko tâm trạng chắc còn tệ hơn.
Nhà cửa ngổn ngang bề bộn. Tâm trạng thì mệt mỏi chán chường. Nói chung túm lại thì đang rất là down!!! Đã vậy còn có nhiều ng/ nhiều việc làm những chuyện chướng tai gai mắt nữa chứ. Cuộc sống là vậy. Nói như mẹ, nhiều khi chuyện đó chẳng liên quan nhiều, ngta có sướng có khổ mình cũng ko "hưởng", nhưng chẳng thà nó khuất luôn mắt đi, đằng này cứ chần dần chình ình ngay đấy. Haizz...
Mệt mỏi bực tức cái mình kinh khủng!!!
Dạo này tâm trạng up & down liên tục. Hồi hộp, mệt mỏi chờ đợi tin tức... Chỉ còn 1 cái receipt nữa là xong!! Nhưng vẫn ko biết là chừng nào, ko biết họ gửi có đúng chỗ ko, ko biết có trục trặc gì nữa ko...
Cũng may là sau khi nói chuyện với síp hôm tuần trước thì loại trừ đc khả năng nguy hiểm nhất rồi. Nếu ko tâm trạng chắc còn tệ hơn.
Nhà cửa ngổn ngang bề bộn. Tâm trạng thì mệt mỏi chán chường. Nói chung túm lại thì đang rất là down!!! Đã vậy còn có nhiều ng/ nhiều việc làm những chuyện chướng tai gai mắt nữa chứ. Cuộc sống là vậy. Nói như mẹ, nhiều khi chuyện đó chẳng liên quan nhiều, ngta có sướng có khổ mình cũng ko "hưởng", nhưng chẳng thà nó khuất luôn mắt đi, đằng này cứ chần dần chình ình ngay đấy. Haizz...
Mệt mỏi bực tức cái mình kinh khủng!!!
Hỗn độn
Có thể nói, ngày hôm nay, mình bình tĩnh hơn tuần trước rất nhiều. Chuyện phiền lòng hôm trước cũng ko còn trong đầu mình nữa. Mình cũng nhìn nhiều thứ thoáng hơn. Nói chuyện với mẹ (thật ra chẳng tâm sự chuyện của mình, chỉ là bâng quơ chuyện trên trời dưới đất, nhưng nó như 1 nơi để mình nghỉ ngơi, để mình biết niềm tin và con đường của mình là đúng), củng cố thêm sức mạnh đi tiếp con đường phía trước của mình...
Chẳng có điều gì trên đời này là dễ dàng cả. Tất cả đều phải đc trả giá và đánh đổi. Nếu mình đã chọn trả giá bằng chính sức lực của mình, bằng trải nghiệm thời gian của mình, bằng niềm tin mình đã đc nuôi dạy, thì mình chỉ có thể đi tiếp trên con đường đó. Dù con đường đó có nhiều khó khăn hơn mình nghĩ, thì mình cũng ko có lựa chọn khác.
Hôm thứ 6, síp gọi vào văn phòng, và nói những điều làm mình hơi... ngạc nhiên. Và cả áy náy nữa. Thiệt tình ko có nơi nào diệt cảm xúc con ng nhanh bằng cái nơi này. Và nói 1 điều, ngoài việc đi làm lấy lương, chỉ có 1 điều duy nhất làm mình áy náy ở đây, là síp. Khi nghe síp nói, mình đã từng nghĩ, nếu chuyện đó xảy ra sớm hơn, thì...???? Nhưng thôi, mọi việc đã muộn...
Vẫn chưa thấy tin tức gì, email vẫn chưa nhảy dòng, và mình vẫn đang đợi. Và mình vẫn đang hoang mang về tuần sau...
Chẳng có điều gì trên đời này là dễ dàng cả. Tất cả đều phải đc trả giá và đánh đổi. Nếu mình đã chọn trả giá bằng chính sức lực của mình, bằng trải nghiệm thời gian của mình, bằng niềm tin mình đã đc nuôi dạy, thì mình chỉ có thể đi tiếp trên con đường đó. Dù con đường đó có nhiều khó khăn hơn mình nghĩ, thì mình cũng ko có lựa chọn khác.
Hôm thứ 6, síp gọi vào văn phòng, và nói những điều làm mình hơi... ngạc nhiên. Và cả áy náy nữa. Thiệt tình ko có nơi nào diệt cảm xúc con ng nhanh bằng cái nơi này. Và nói 1 điều, ngoài việc đi làm lấy lương, chỉ có 1 điều duy nhất làm mình áy náy ở đây, là síp. Khi nghe síp nói, mình đã từng nghĩ, nếu chuyện đó xảy ra sớm hơn, thì...???? Nhưng thôi, mọi việc đã muộn...
Vẫn chưa thấy tin tức gì, email vẫn chưa nhảy dòng, và mình vẫn đang đợi. Và mình vẫn đang hoang mang về tuần sau...
Thứ Sáu, 10 tháng 5, 2013
Back!!!
Cuối cùng thì giọng nói của mình cũng đã quay về 1 chút. Dù giọng có còn hơi khan khan nhưng cũng phát ra tiếng. Hôm qua cũng đã trút hết bức xúc bực bội, trong ng cũng thanh thơi nhiều. Thôi kệ, có những chuyện out of control thì nó cứ xảy ra như nó nên xảy ra. Vả lại mình cũng ko phải là ng gánh hậu quả, nên thôi. Nhiều khi có ng ko phải cần ng cho lời khuyên, họ chỉ sống bản năng thì thôi, mặc kệ vậy. Dù gì cũng ko thay đổi đc gì...
Mình vẫn ngồi đây, mòn mỏi chờ tin... Mòn mỏi đợi email nhảy dòng... Hôm nay nghen, làm ơn hôm nay nghen... :((((
Mình vẫn ngồi đây, mòn mỏi chờ tin... Mòn mỏi đợi email nhảy dòng... Hôm nay nghen, làm ơn hôm nay nghen... :((((
Thứ Năm, 9 tháng 5, 2013
Lý tưởng và hiện thực
Lý tưởng luôn là một chặng đường rất xa còn thực tế là khó khăn ngay trước mắt.
Mint(Dịch từ Selfimprovement)
Ngày xưa, có hai người nọ gặp cảnh túng quẫn, đang lúc
bụng đói cồn cào thì may mắn gặp được một ông lão râu tóc bạc phơ ban
cho một món quà, đó là chiếc cần câu và giỏ cá đầy ắp. Một người hấp tấp
chọn ngay giỏ cá to, người kia nhận lấy chiếc cần câu. Cảm ơn cụ già,
họ chia tay nhau, mỗi người đi mỗi ngả.
Người được giỏ cá lập tức vội vàng đi gom đám củi khô
gần đấy, nhóm lửa lên và bắt đầu nướng cá. Cá vừa chín tới, anh ta đã
cho vào miệng nhai ngấu nghiến, đến nỗi chẳng kịp cảm nhận mùi vị thơm
ngon. Chỉ trong chốc lát, cả cái giỏ đầy ú ụ những con cá to béo đã nằm
gọn trong dạ dày háu ăn của anh ta. Nhưng chẳng được bao lâu, anh lại
phải ôm cái bụng đói meo nằm kề đống xương cá còn lại.
Người chọn chiếc cần câu thì kiên trì lê từng bước khó
nhọc về hướng biển, mặc cho cái bụng đang sôi vì đói. Ánh mắt anh bỗng
ngời sáng khi trông thấy màu xanh nước biển thấp thoáng phía trước. Tiếc
thay, sức đã kiệt, anh không thể tiếp tục cuộc hành trình, dù chỉ còn
cách biển trong gang tấc. Đầu óc choáng váng, anh ngã nhào xuống đất,
mắt vẫn nhìn về phía biển trong nỗi tiếc nuối khôn nguôi.

Lại có hai người cũng rơi vào cảnh ngộ đói khát như
thế, và cũng nhận được ân đức từ ông lão tóc bạc: chiếc cần câu và giỏ
cá to. Khác với hai người kia, họ quyết định sẽ cùng nhau đi tìm biển
lớn. Trên đường đi, mỗi lần dừng lại, họ chỉ nướng một con cá ăn cầm
chừng. Trải qua cuộc hành trình gian khổ, cuối cùng hai người cũng đến
được bờ biển, họ bắt đầu cuộc sống mới, lập nghiệp bằng nghề đánh cá.
Vài năm sau, họ xây nhà, tạo dựng tổ ấm với vợ hiền và những đứa con
xinh đẹp. Góp nhặt từ mồ hôi công sức bấy lâu, họ đóng chiếc tàu đánh cá
lớn làm phương tiện mưu sinh lâu dài, sống cuộc đời an vui hạnh phúc.
Một người chỉ biết lợi ích trước mắt, cuối cùng chỉ
hưởng được niềm vui tạm thời. Một người có mục tiêu cao xa, nhưng lại
không đủ sức vượt qua khó khăn của thực tại. Chỉ khi nào cơ hội kết hợp
với lý tưởng và hiện thực hóa lại với nhau, khi ấy mới có thể chiến
thắng.
Lý tưởng luôn là một chặng đường rất xa nhưng thực tế
lại là khó khăn ngay trước mắt. Muốn khắc phục khó khăn để thực hiện lý
tưởng, chỉ có nghị lực thôi chưa đủ, còn phải biết cách hợp tác và đoàn
kết, "lấy ngắn nuôi dài" để mọi người cùng thành công.
Bài học từ ba lời nói dối của J.C.Watts
Lời nói dối thứ hai, rất phổ biến, đó là 'Chuyện đó sẽ không bao giờ xảy ra với mình đâu'. Các bạn trẻ, chúng ta ai cũng có niềm tin kiểu như thế.
Mint
(Dịch từ Mpomerle)
(Dịch từ Mpomerle)
J.C.Watts một trong những chính trị gia người Mỹ tới
từ Oklahoma. Ông đã phục vụ cho hạ viện Mỹ từ năm 1995 đến 2003. Sau khi
rời quốc hội, ông thành lập một công ty tư vấn và thực hiện nhiều cuộc
vận động hành lang và làm việc như một nhà chính trị. Dưới đây là bài
diễn thuyết của ông trước toàn thể sinh viên học sinh ở Altus, Oklahoma.
Có ba lời nói dối ở đất Mỹ ngày nay mà tôi mong muốn tất cả các bạn đều nhận thức được.
Lời nói dối đầu tiên là "Tôi được quyền mắc lỗi".
Các bạn trẻ, lời nói dối đó sẽ làm cho các bạn liên tục vấp ngã mỗi
khi bạn nghĩ rằng mình có quyền được phạm sai lầm. Tất cả chúng ta, ai
cũng từng phạm sai lầm, nhưng thực chất thì chúng ta không được
quyền phạm sai lầm. Nếu bạn sống mà cứ tin tưởng vào lời nói dối đó,
bạn sẽ vấp phải hết trở ngại này đến trở ngại khác, không bao
giờ có được phương hướng hay tài sản gì trong cuộc sống.
Các bạn là những người trẻ nên không biết được
câu chuyện về chàng Len Bias. Cậu ấy là một tiền đạo bóng rổ của
trường đại học Maryland. Cậu chơi dự bị cho Boston Celtics, được dự
đoán sẽ trở thành một ngôi sao, cùng với Larry Bird, Kevin McHale, và
Robert Parrish, có thể đem chức vô địch về cho đội mình. Len Bias rất
cao to, khỏe mạnh, nhảy và giữ bóng tốt, ném bóng hay, nhanh như sóc
và có nhiều người ví cậu với Michael Jordan. Có một vài người bạn của
Len Bias tới chơi. Họ chúc mừng cậu là người đầu tiên được chơi cho
đội bóng rổ nhà nghề. Họ mang theo một ít cocaine. Len Bias thử
một chút, và chỉ trong một vài phút, tim cậu ấy phản ứng lại với
cocaine, và cuộc sống đã rời bỏ cậu. Đến bây giờ, tôi vẫn không
xác minh được cậu ấy đã sử dụng ma túy hay không. Tận sâu thẳm
trong tâm trí, tôi không nghĩ rằng Len Bias từng nghĩ "Có chuyện gì
to tát đâu. Mình cũng chỉ là người. Cũng có quyền được phạm sai lầm
chứ. Nếu mình bị bắt thì sao? Nếu bị sốc thì sao? Mà thế thì có sao?
Mình chỉ là người thôi, tất nhiên có khi phạm sai lầm chứ!". Các bạn
trẻ, chỉ một sai lầm đó đã làm Len Bias mất cả mạng sống. Đó là lý do
tại sao bạn đừng nên tin rằng: "Tôi tất nhiên được phạm sai lầm". Chúng
ta ai cũng có sai lầm, nhưng chúng ta không để mọi sai lầm xảy ra một
cách "tất nhiên".

Lời nói dối thứ hai, rất phổ biến ở bậc phổ thông, đó là "Chuyện đó sẽ không bao giờ xảy ra với mình đâu".
Các bạn trẻ, chúng ta ai cũng có niềm tin kiểu như
thế. Chúng ta luôn tin rằng tất cả những điều xấu trong cuộc sống sẽ xảy
ra với người khác, chứ không bao giờ xảy ra với chúng ta cả. Chúng ta
tự bảo mình như thế – không bao giờ xảy ra với mình đâu! Có một câu
chuyện xảy ra 6 năm về trước mà nếu tôi có sống thêm 150 năm nữa, tôi
cũng không thể nào quên. Tôi là một fan của môn bóng rổ và đội
bóng tôi thích nhất là LA Lakers. Tôi từng thích thú xem Lakers thi đấu
khi đội có Kareem Abdul-Jabbar, Magic Johnson, James Worthy, Maichael
Cooper, toàn là ngôi sao. Tôi đã thích thú biết bao mỗi khi xem họ
thi đấu!
Trong đó, vận động viên tôi thích nhất là Magic
Johnson. Tôi thích nhìn cách anh ấy chơi bóng, rất khéo léo và nhanh
nhẹn, lại có nụ cười rất dễ mến. Và có lần, khi từ chỗ làm về nhà để
ngồi xem buổi họp báo của Lakers trên tivi, dĩ nhiên là có cả Magic
Johnson nữa. Bạn có biết anh ấy nói gì với tất cả những thanh niên ở Mỹ
không? Tôi sẽ không bao giờ quên điều đó, thậm chí nó còn văng vẳng bên
tai tôi mỗi khi nhớ lại. Anh ấy nói: "Có lẽ tôi đã quá khờ dại. Tôi
đã không bao giờ nghĩ chuyện này có thể xảy ra với tôi". Bạn biết Magic
nói về điều gì không? Chuyện gì mà anh ấy nghĩ không thể xảy ra với
mình? Magic Johnson có kết quả thử HIV dương tính! Và anh ấy nói: "Tôi
đã không bao giờ nghĩ chuyện này có thể xảy ra với tôi". Tôi nghe anh ấy
lặp đi lặp lại câu đó nhiều lần…
Các bạn trẻ, mỗi khi các bạn làm sai việc gì, các bạn
thường tự nói gì với mình: "À, chuyện đó chẳng bao giờ xảy ra với mình
đâu mà!". Tôi vẫn nhớ 5 năm trước khi tôi bị mất cắp ôtô, ngay giữa ban
ngày. Tôi nhớ khi viết bản tường trình cho cảnh sát, tôi đã viết rằng:
"Không thể tin được là chuyện này lại xảy ra với tôi!". Chuyện này đáng
lẽ phải xảy ra với những người khác. Tôi đọc thấy trên báo rồi, tôi xem
trên tivi rồi, nhưng tôi không bao giờ nghĩ nó có thể xảy ra cho tôi…
thế mà nó đã xảy ra.
Bạn có biết Peter Rose không? Anh ấy lẽ ra vẫn chơi
bóng chày ở giải chuyên nghiệp. Nhưng anh ấy bị đuổi vì đã cá độ trong
các trận bóng chày, và như thế là phạm luật. Sâu thẳm trong mình, tôi
không biết rằng Peter đã có những suy nghĩ: "À, chuyện đó không thể xảy
ra với mình đâu, mình không thể bị bắt vì cá độ được!". Giá như có ai có
thể nói với Peter Rose và Magic Johnson: "Magic và Peter này, đây có
phải là kỳ nghỉ đáng giá của các cậu chăng? Nó có đáng để phải đánh
đổi cả sự nổi tiếng, nghề nghiệp và tương lai của các cậu? Các cậu đã
làm gì vậy?". Các bạn trẻ thân mến, chuyện gì cũng có thể xảy ra với bất
kỳ ai.

Lời nói dối thứ ba, các bạn hãy suy nghĩ thật kỹ để thật sự hiểu nó, đó là: "Mình còn rất nhiều thời gian".
Các bạn trẻ, các bạn có biết mình thường tự nói gì
với bản thân không? Chúng ta nghĩ: "Mình sẽ trở thành một cầu thủ bóng
chày chuyên nghiệp, mình sẽ trở thành một cầu thủ bóng rổ
nổi tiếng! Thế thì mình khỏi phải lo về môn toán, môn chính tả, hay vi
tính… Mình còn rất nhiều thời gian cho chúng!".
Các bạn trẻ ơi, các bạn không hề còn nhiều thời gian
đâu. Các bạn đang là những thanh niên, học sinh, sinh viên và các bạn
phải tạ ơn thượng đế rằng vẫn còn có những con người lặng lẽ mà bạn gọi
là giáo viên. Bạn phải cảm ơn thượng đế rằng bạn đang học với
những người thầy sẵn sàng phạt bạn, hoặc buộc học sinh phải làm những gì
bạn đã biết, vì họ tin rằng bạn luôn có khả năng để hoàn thành tốt công
việc. Các bạn có hứng thú với rất nhiều thứ không liên quan tới khả
năng của mình, không giúp gì cho công việc của mình sau này… Các bạn tự
lừa dối mình vì các bạn không chịu dành thời gian cho những thứ mà bạn
biết là cần thiết, như môn toán, như chính tả, hay vi tính… Các bạn
nghĩ: "Mình còn rất nhiều thời gian cho chúng!". Không, bạn không hề
còn nhiều thời gian, vì hôm nay là ngày bạn bắt đầu chuẩn bị cho cả
cuộc sống sau này của bạn. Và tôi hy vọng bạn sẽ bắt đầu chuẩn bị
ngay từ hôm nay.
Tổng kết lại, có ba lời nói dối, đó là: "Mình được phép phạm lỗi". Không, các bạn không được phép như thế. Chúng ta tạo ra lỗi sai, nhưng chúng ta không được phép làm điều đó. Lời nói dối thứ hai là: "Điều đó sẽ không bao giờ xảy ra với mình!". Đúng là như vậy, nhưng các bạn ạ, tất cả mọi việc đều có thể xảy ra với chúng ta. Và lời nói dối thứ ba chính là: "Mình còn khối thời gian!". Các bạn không có nhiều thời gian như vậy đâu. Tôi không biết bao nhiêu người trong số các bạn xem việc vào đại học là quan trọng. Một số trong các bạn có thể theo học ở một trường dạy nghề, số khác có thể tìm một việc làm ngay sau khi tốt nghiệp phổ thông. Tôi không biết các bạn rồi sẽ làm gì, nhưng hy vọng rằng các bạn sẽ hiểu được điều này: Những điều tốt đẹp luôn đến với những người chăm chỉ, trung thực và có trách nhiệm. Mong rằng các bạn sẽ có đủ lòng tin để dõng dạc nói rằng: "Mình có thể làm được!".
Tổng kết lại, có ba lời nói dối, đó là: "Mình được phép phạm lỗi". Không, các bạn không được phép như thế. Chúng ta tạo ra lỗi sai, nhưng chúng ta không được phép làm điều đó. Lời nói dối thứ hai là: "Điều đó sẽ không bao giờ xảy ra với mình!". Đúng là như vậy, nhưng các bạn ạ, tất cả mọi việc đều có thể xảy ra với chúng ta. Và lời nói dối thứ ba chính là: "Mình còn khối thời gian!". Các bạn không có nhiều thời gian như vậy đâu. Tôi không biết bao nhiêu người trong số các bạn xem việc vào đại học là quan trọng. Một số trong các bạn có thể theo học ở một trường dạy nghề, số khác có thể tìm một việc làm ngay sau khi tốt nghiệp phổ thông. Tôi không biết các bạn rồi sẽ làm gì, nhưng hy vọng rằng các bạn sẽ hiểu được điều này: Những điều tốt đẹp luôn đến với những người chăm chỉ, trung thực và có trách nhiệm. Mong rằng các bạn sẽ có đủ lòng tin để dõng dạc nói rằng: "Mình có thể làm được!".
Chán toàn tập!!!
Chán và mệt mỏi. Phải nói là chán toàn tập, ko còn lời nào để nói!! Mà tức nhất là tự nhiên bị tắt tiếng, có muốn nói cho ra ngô ra khoai, ra ngọn ra ngành cũng ko đc!!
Bản thân mình tự nhiên cảm thấy hoang mang và hồ nghi với chính con đường mà mình đã chọn... Hình như mình đã sai??!! Nếu đã cảm thấy hoang mang, thấy sai, vậy có nên đi tiếp, hay thôi, bỏ sang 1 ngả rẽ khác??!!
Có những giá trị trong cuộc sống ko còn ý nghĩa nữa??!! 1 ng tự lập thì lại bị nhìn bằng con mắt tội nghiệp "cực quá vậy!!". Ng chăm chỉ lao động thì bị dè bỉu "nhìn tôi nè, sướng chưa, ko làm mà có ng đút cho ăn". Ng tự trọng thì bị cho là "ngu". Ng ng dốt thì vênh mặt tự hào "ăn trên ngồi trước". Ng ăn bám thì lên mặt "tôi chả làm gì mà vẫn có cái để hưởng".
Có những thứ nghịch lý đến chói tai gai mắt, vậy mà vẫn đc nhiều ng tán dương ca ngợi. Tự ngẫm nghĩ lại, ủa, sao mình phải cực vậy ta, tại sao mình ko chọn con đường sung sướng mà đi??!!
Thấy chán nản kinh khủng!!! Muốn dừng tất cả mọi thứ ở đây, ngay tại lúc này luôn!!! Chán toàn tập!!!
Bản thân mình tự nhiên cảm thấy hoang mang và hồ nghi với chính con đường mà mình đã chọn... Hình như mình đã sai??!! Nếu đã cảm thấy hoang mang, thấy sai, vậy có nên đi tiếp, hay thôi, bỏ sang 1 ngả rẽ khác??!!
Có những giá trị trong cuộc sống ko còn ý nghĩa nữa??!! 1 ng tự lập thì lại bị nhìn bằng con mắt tội nghiệp "cực quá vậy!!". Ng chăm chỉ lao động thì bị dè bỉu "nhìn tôi nè, sướng chưa, ko làm mà có ng đút cho ăn". Ng tự trọng thì bị cho là "ngu". Ng ng dốt thì vênh mặt tự hào "ăn trên ngồi trước". Ng ăn bám thì lên mặt "tôi chả làm gì mà vẫn có cái để hưởng".
Có những thứ nghịch lý đến chói tai gai mắt, vậy mà vẫn đc nhiều ng tán dương ca ngợi. Tự ngẫm nghĩ lại, ủa, sao mình phải cực vậy ta, tại sao mình ko chọn con đường sung sướng mà đi??!!
Thấy chán nản kinh khủng!!! Muốn dừng tất cả mọi thứ ở đây, ngay tại lúc này luôn!!! Chán toàn tập!!!
Thứ Tư, 8 tháng 5, 2013
Thiệt là hết sức nói!!!
Thiệt là hết sức nói nổi!!! Có những ng mà hễ ko đụng đến thì thôi, đụng đến thì cứ làm cho mình đi từ ngạc nhiên này đến... hết hồn khác!!!
Cho dù có những thứ lý lẽ thuộc về mình, thì có những chuyện mình vẫn thuộc về thiểu số!!! Mà hễ thiểu số thì có làm gì thì cũng kệ, chả ai quan tâm.
Chẳng hạn trong 1 môi trường mà mọi ng đều ko chuyên nghiệp, thì những ai và những việc gắn mác "chuyên nghiệp" đều bị mọi ng tẩy chay.
Hoặc chẳng hạn 1 phụ nữ 30 tuổi đã làm mẹ nhưng chẳng muốn chăm con lại đc mọi ng khen ngợi "con bé đó sướng" thì tự nhiên những lời khuyên của mình trở nên lạc lõng dư thừa.
Hoặc chẳng hạn có những ng suốt ngày vỗ ngực xưng tên khen bản thân mình giỏi nhưng đã ngoài 30 nhưng vẫn chưa có công ăn việc làm gì ra hồn, học hành thì toàn thấy ng này ng kia làm dùm. Nhưng vẫn đc mọi ng khen "biết tận dụng nhân lực và thời cơ". Tự dưng thấy những nỗ lực của bản thân cũng trở nên vô ý nghĩa.
Nói chung, bản thân mình nhiều khi cảm thấy có những thứ giá trị mình đeo đuổi hay trân trọng ko biết nó có thật sự quan trọng??
Có những thứ mình có thể từ bỏ đc để đi tìm lại chính giá trị địch thực của nó. Nhưng cũng có những thứ sẽ gắn với mình mãi...
Thật mệt mỏi, nhỉ!!!
Có những ng chẳng làm gì, suốt ngày ngồi lê đôi mách thì lại cho mình hay ho tài giỏi. Có những ng chẳng làm đc gì nhưng suốt ngày chê bai ng khác. Haizzz... sao mà đi đâu mình cũng gặp những hạng ng như vậy hết nè trời??!!
Cho dù có những thứ lý lẽ thuộc về mình, thì có những chuyện mình vẫn thuộc về thiểu số!!! Mà hễ thiểu số thì có làm gì thì cũng kệ, chả ai quan tâm.
Chẳng hạn trong 1 môi trường mà mọi ng đều ko chuyên nghiệp, thì những ai và những việc gắn mác "chuyên nghiệp" đều bị mọi ng tẩy chay.
Hoặc chẳng hạn 1 phụ nữ 30 tuổi đã làm mẹ nhưng chẳng muốn chăm con lại đc mọi ng khen ngợi "con bé đó sướng" thì tự nhiên những lời khuyên của mình trở nên lạc lõng dư thừa.
Hoặc chẳng hạn có những ng suốt ngày vỗ ngực xưng tên khen bản thân mình giỏi nhưng đã ngoài 30 nhưng vẫn chưa có công ăn việc làm gì ra hồn, học hành thì toàn thấy ng này ng kia làm dùm. Nhưng vẫn đc mọi ng khen "biết tận dụng nhân lực và thời cơ". Tự dưng thấy những nỗ lực của bản thân cũng trở nên vô ý nghĩa.
Nói chung, bản thân mình nhiều khi cảm thấy có những thứ giá trị mình đeo đuổi hay trân trọng ko biết nó có thật sự quan trọng??
Có những thứ mình có thể từ bỏ đc để đi tìm lại chính giá trị địch thực của nó. Nhưng cũng có những thứ sẽ gắn với mình mãi...
Thật mệt mỏi, nhỉ!!!
Có những ng chẳng làm gì, suốt ngày ngồi lê đôi mách thì lại cho mình hay ho tài giỏi. Có những ng chẳng làm đc gì nhưng suốt ngày chê bai ng khác. Haizzz... sao mà đi đâu mình cũng gặp những hạng ng như vậy hết nè trời??!!
Những thứ linh tinh chẳng liên quan
Trương Cảnh Phong (Đào Đại Vũ) trong phim Cảnh sát mới ra trường: "Chuyện đời rất kỳ lạ, có những chuyện bề ngoài cứ như chắc chắn đã là vậy rồi, nhưng sự thật bên trong phải mất rất nhiều thời gian mới có thể nhận thấy rõ".
Nhĩ Thuần (Xa Thi Mạn) trong phim Thâm cung nội chiến: "Muốn lấy lòng đàn ông có rất nhiều cách: cách hạ thừa là cứ chiều theo ý họ, như vậy họ sẽ rất mau nhàm chán; cách trung thừa là lúc xa lúc gần, làm cho họ khao khát nhưng không hoàn toàn chiếm được; còn cách thượng thừa là muốn mà không được".
Sài Cửu (Lê Diệu Tường) trong phim Xứng danh tài nữ: "Đời người có bao nhiêu cái 10 năm?".
Lý Bách Kiều (Trần Kiện Phong) trong phim Cảnh sát: "Giận là đem lỗi lầm của người khác trừng phạt bản thân mình".
Hoàng hậu (Trần Tú Châu) trong phim Thâm cung nội chiến: "Người thông minh không thể thông minh cả đời, kẻ ngu ngốc cũng không thể ngốc cả đời".
Chung Phiếm Đạt (Châu Thông) trong phim Sức mạnh tình thân: "Làm người không nên quá nhường nhịn, tham thứ của người ta là không đúng, nhưng lấy lại những thứ mình xứng đáng có gì không phải".
Diệp Đào (Ngô Mỹ Hạnh) trong phim Bàn tay nhân ái 3: "Trong lòng mỗi người không phải lúc nào cũng có thể dùng cán cân để phân biệt rõ sự quan trọng của một người. Có lúc khi đối diện với một người, bạn sẽ cảm thấy họ muôn màu muôn vẻ nhưng lại không có cảm giác an toàn nào, nhưng với một người khác tuy có cảm giác an toàn nhưng lại chẳng hề nảy sinh bất cứ phản ứng cảm xúc nào. Kết quả giống như bạn đang đi lạc ở một ngả tư đường, không biết bước tiếp theo sẽ phải xuống dốc hay lên cầu thang, điều có thể làm chỉ là đứng đó, mãi mãi đứng tại nơi đó".
2. Kế hoạch mọi thứ đã xong xuôi. Nhà cửa có, trường học có, hồ sơ coi như xong, bây g chỉ việc làm nốt 1 số thứ rồi đi. Có những việc unexpected đã xảy ra, nhưng nhờ vậy mà trùng ngay cái perfect plan của mình mà mình ko cần phải mở miệng xin, hí hí. Ở hiền gặp lành ghê!!! :)
3. Càng ngày cái sự "mean" và bất cần của mình càng... hơi bị rõ. "Even the nicest people has his own limits" là đây!!!
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)