Chủ Nhật, 28 tháng 7, 2013

Ước mơ & cuộc sống

Nói thật, mình ko phải fan của Wanbi gì cả, mà cũng chẳng nghe nhạc Wanbi bao g. Nói chung là ko thích ca sĩ trẻ hát nhạc thị trường. Nhưng mình khâm phục Wanbi ở chỗ em ấy có nghị lực, có ước mơ, và sống cùng ước mơ của mình.

Ước mơ, 2 chữ ấy đơn giản lắm, nhưng ko phải ai cũng có. Mình nhìn thấy xung quanh rất nhiều ng phung phí thời gian, công sức, và tuổi trẻ để làm những chuyện linh tinh. Ko có cho mình nổi 1 ước mơ hay mục đích để sống vì nó. Cũng ko thấy trăn trở làm sao cuộc sống tốt hơn, hay ít ra có ý nghĩa hơn.

Mình thấy nhiều ng sống ỷ lại, ăn bám, tuổi trẻ trôi qua trong những giấc ngủ trưa trờ trưa trật mới dậy. Rồi cả ngày trôi qua chỉ lang thang trên mạng hay long nhong ngoài đường. Mình thấy nhiều ng thậm chí đã có gia đình và có con, nhưng vẫn ko mảy may suy nghĩ phải làm sao xây dựng gia đình mình thành 1 tổ ấm, mà cứ lây lất dựa dẫm vào ba mẹ đang bước sang tuổi già, con cái cũng phó mặc cho ba mẹ nuôi nấng dạy dỗ. Mình thấy nhiều ng thậm chí cũng ko buồn suy nghĩ đến việc phải đi làm, mà chỉ muốn dựa dẫm, mà chỉ mơ mộng kiếm công việc sung sướng nhàn hạ lương cao, trong khi bản thân ko phải đặc biệt gì cả. Haizz...

Mình cũng hiểu, công việc là cơ hội. Có khi tài giỏi cũng ko phải kiếm đc cv như ý hay là mức lương xứng đáng. Mình cũng có ng thân hay bạn bè cũng tài giỏi nhưng cũng lận đận đường công danh. Nhưng mình chưa bao g có suy  nghĩ coi thường những ng đó. Vì mình nhìn thấy họ nỗ lực trong cuộc sống, và dù cs ko như họ mơ ước, hoặc là ko tương xứng với tài năng của họ, thì mình cũng thấy họ ko phí hoài tuổi trẻ của mình. Mình thấy họ có mục đích sống, và đang sống cuộc sống nhiều ý nghĩa.

Quay lại nhìn thấy những ng lười biếng nhếch nhác, sao mà... haizzz... Thôi, bớt nhìn nghiêng ngó, bớt dòm lung tung, nếu ko mình lại buột mồm "góp ý" thì lại sinh thêm việc!!

Thứ Năm, 11 tháng 7, 2013

Cuộc sống mới

Đã đến chỗ ở mới đc gần 3 tuần, đi làm đc 2 tuần, phải nói là mình đang cực kỳ hài lòng với cuộc sống này, môi trường này, và công việc này.

Lâu lắm rồi mình mới có cảm giác sáng thức dậy hăng hái đi làm. Lâu lắm rồi mới có cảm giác ngồi vào bàn là lao ngay vào làm. Lâu lắm rồi mới lại đc cùng mọi ng ngồi xuống, bày bản đồ, hồ sơ ra bàn luận. Lâu lắm rồi mình mới tự tin trở lại làm chính mình, nói những gì mình biết, làm những gì mình cho là đúng. Lâu lắm rồi mới có cảm giác về nhà và hào hứng kể chuyện công việc và công sở cho chồng nghe. Lâu lắm rồi mới có cảm giác mình là 1 ng có ích. Và khi ai hỏi "bạn làm gì, công việc của bạn là gì" thì mình có thể nói cho họ biết mình sẽ phụ trách gì, mình làm gì, và project gì. Lâu lắm rồi mình mới trở về nhà mà vẫn còn tràn đầy năng lượng và lại hào hứng lao vào bếp nấu nấu nướng nướng. Bây g mỗi ngày mình đều làm 3 món, thay đổi hằng ngày, nhưng lại rất nhanh, mà cả nhà ăn cũng kết thúc nhanh, nên mỗi tối mình vẫn còn thời gian cho riêng bản thân mình (điều cực kỳ xa xỉ trước đây).

Ngay cả chồng mình cũng rất thích môi trường ở đây: yên tĩnh, trong lành, nhàn nhã.

Mỗi sáng mình dậy tầm 7g hoặc 7g5, ra đổ sữa vào hộp cereal để sẵn từ hôm trước, rồi vào rửa mặt. Sau đó kêu 2 ba con SuBin dậy, rồi ra trang điểm, ăn sáng trong lúc 2 bạn kia thay đồ. 7g40 cả nhà xuất phát lên đường đến chỗ mình làm trước, rồi ba đưa SB đi học. Chiều 5g ba SB đến đón về, rồi ghé đón SB, cả nhà về nhà tầm 6g kém. Rồi mình làm cơm đến tầm 6g30 hoặc 7g là ăn. Ăn xong rồi nhàn nhã ngồi chơi.

Nói chung cuộc sống ko bị "tra tấn" tinh thần như ngày trước, và đang rất ư là thanh thản. Tạm quên đi nỗi lo visa. Và thật sự bản thân mình cũng đã nhận ra rằng cv thật ra cũng chỉ là cv, cũng chưa chắc mình sẽ làm ở đây suốt đời, hoặc cũng chưa biết tương lai thế nào. Nhưng sau chuyến moving này, mình nhận ra 1 điều: cuộc sống là những chuyến đi! Và khi nhìn lại những chuyến đi của mình, mình thấy nó có nhiều mảng sáng tối, và nhiều màu sắc khác nhau, khá là sinh động! Như lúc này đây, mình đang bước đi trên những mảng sáng của con đường cuộc đời của mình. Vậy thì cứ tận hưởng cảm giác cuộc sống hiện tại. Có thể nó chỉ là 3 năm, nhưng biết đâu sẽ dài hơn... Thôi thì dài hay ngắn cũng là con đường tươi sáng :).

Thứ Tư, 19 tháng 6, 2013

Những bài hát kỷ niệm

Mỗi lần stress là mình lao vào coi phim, nghe nhạc như điên ý. Mà ko hiểu sao có những lúc buồn nhất, hoặc stress nhất, hoặc cũng có khi là ... vu vơ lãng xẹt nhất, mà nghe đc bài gì đó, là y rằng cứ hễ sau này nghe bài đó là cảnh cũ ng xưa lại hiện về.

Chẳng hạn như mình nhớ như in khoảng thời gian cuối năm 2010, lúc đó đang làm mô hình raster cho OKC. Có những tối làm tới hơn 6g chiều mới về, cả building chỉ còn 1 mình mình, cả garage xe chỉ còn mỗi xe của mình. Trời thì vừa tối vừa lạnh. Lúc đó vừa stress, lại vừa thoả mãn công việc lắm. Ngày nào cũng vừa làm vừa nghe rất nhiều nhạc, nhưng ko hiểu sao g, mỗi lần nghe "Yêu dấu gió bay" của Hiền Thục, hay "Ngôi nhà hạnh phúc" của Thuỷ Tiên là lại nhớ như in cảnh tượng, ko khí, và cả tinh thần của khoảng thời gian đó!!

Mỗi lần nghe nhạc phim "Gia hảo nguyệt viên"  là lại nhớ khoảng thời gian làm RA. Ngày nào cũng vừa làm vừa coi phim này.

Còn mỗi lần nghe "Giọt sương" của Mỹ Tâm là lại nhớ đến lúc ở Seattle. Cả 2 vc, và vác theo cả SuBin cũng đã đi du lịch nhiều nơi. Nhưng cả 2 vc đều công nhận, chuyến đi Seattle là vui nhất, và nhiều kỷ niệm nhất. Bây g, mỗi lần nghe bài đó, là lại nhớ đến những ngày mưa phùn lất phất, lái xe vòng vèo qua những con dốc Seattle...

Mỗi lần nghe "Bước chân lẻ loi" là lại nhớ T. Còn nhớ hôm đó lớp 12, chẳng hiểu sao lớp mình lại đi giao lưu cái gì đó với ĐH Hàng Hải, lúc đằng sau cánh gà nghe HM hát bài này, và cảm thấy rất buồn... Mãi sau này, vẫn còn nhớ như in cảm giác đau lòng mỗi khi nghe bài này. Hoặc còn nhớ như in cái ngày lớp 12, đang ngồi vá xe đạp thì nghe bên kia đường phát loa bài "Lang thang" của Phương Thanh.

Vậy đó, ko hiểu sao nghe những bài hát trên là lại nhớ những kỷ niệm trong cuộc sống của mình... Vậy mà, ở đây hơn 2 năm, coi bao nhiêu là phim, nghe bao nhiêu là nhạc, mà vẫn ko có bài nào "in" nổi vào đầu??!!

Ko biết cv mới thế nào, và cuộc sống mới ra sao. Những vấp váp ở chỗ này hy vọng sẽ ko lặp lại ở nơi mới. Và cũng hy vọng những rắc rối giấy tờ sẽ ko còn đeo đuổi mình nữa. Good luck myself!!!

Ngày mai là ngày cuối cùng làm ở đây, nhưng vẫn chưa đc thấy mặt síp để tạm biệt. Đành thôi vậy!!

Hy vọng những thời gian sắp tới sẽ vui vẻ, tự tin, và đầy hy vọng như khoảng thời gian trên OKC!!!


Thứ Ba, 18 tháng 6, 2013

Đồng minh

1. Ngày hôm qua thiệt tình là xì trét kinh khủng!!! Đã quyết liệt ngay từ đầu là "ko đem theo gì hết", mà sao cuối cùng quay qua quay lại cũng thấy sơ sơ 15 thùng đồ.

Dzị muh nói chuyện với em Chi xong, tự nhiên nhẹ lòng hẳn. Em ấy bảo: Nhà em cũng quyết liệt mà còn tận 7-8 thùng đồ.

Ô là la. Em ý mà thế thì nhà mình gấp đôi thì cũng đúng thôi.

Bởi, ta nói... chuyện gì cũng vậy, hễ có ng "đồng cảnh ngộ" là tự nhiên hết bay ngay xì trét ý, hí hí!!

2. Từ bữa g chẳng hề nhìn thấy mặt síp. Còn những ng khác thì vừa đứng xa xa nhìn, vừa dòm dòm soi soi... Haizz... ta nói... nhiều khi về nhà, nhìn đống ngổn ngang cũng nản, còn phải chia tay Norman yêu dấu, rồi tạm biệt bạn bè thân thiết cũng buồn. Nhưng mà cứ hễ vào đây thì lại khẳng định: đi là đúng!!! Ở thêm chỗ này chắc có ngày vào bệnh viện thần kinh!!!

3. Nói chung cái sự dọn dẹp đã sáng sủa ra. Thôi cứ tâm khai thì mắt sáng, haha. Còn 2 ngày nữa thôi, cố lên!!!

Thứ Năm, 13 tháng 6, 2013

Những ngày cuối cùng

Đang tận hưởng những ngày cuối cùng!!!

Thứ Tư, 5 tháng 6, 2013

Ố la la...

1. Cuối cùng receipt cũng tới. Thật ra tới từ thứ 2 nhưng g mới bít. Bởi, ta nói, chuyện của mình thì tự mình follow up chứ hổng ai quởn mà coi dùm hết à. Nhưng dù sao cũng hay, vì mình rộng rãi thời gian di chuyển. Chỉ mong đừng có đêm dài lắm mộng, đừng có phát sinh việc gì khác hết nghen!!!

2. Ngày đã có. Bây g gắn mấy cái plan vào là đc, hehe.

3. Cuối cùng thì mình cũng nhún 1 bước, làm đúng nguyên tắc. Ít ra mình cũng cảm thấy thoải mái, và cũng thể hiện sự chuyên nghiệp của mình. Thôi kệ, mình cũng đã ở đây 2 năm rồi, thêm 2 tuần nữa cũng ko phải là quá sức chịu đựng!!! Haizz.. nhìn bộ mặt hơi có phần hết hồn của bà F mà thấy cũng hơi buồn cười. Nhưng dù sao, mình cũng sẽ wrap up lại hết cv trong 2 tuần này. Haizz...

4. Sắp sửa bước sang 1 trang mới của cuộc sống. Hy vọng sẽ là những trang vui vẻ và nhiều màu sắc tươi tắn!!! Yay!!!!

Thứ Ba, 4 tháng 6, 2013

Suy nghĩ....

Haizz... Bị đẩy vào 1 tư thế hơi bị khó nghĩ!! Có nên làm ng tốt ko? Tốt thì nên tốt tới mức độ nào???

Haizz... Khó nghĩ quá, khó nghĩ quá!!!!

Bởi, con ng lương thiện, làm gì mà hơi "ngang trái" xíu là lại mềm lòng. Dzị cho nên khó lòng mà làm việc lớn đc, hehe.

Haizz... nên nói làm sao và nên nói thế nào đây ta???!!!

Haizzz...

1. Dạo này báo chí đăng tải rần rần vụ em PT ko thi TN, rồi sang vụ em ấy học BTVH, rồi típ tục là chiện em ý chưa tốt nghiệp cấp 2, và rồi "trưng" cả cuốn học bạ lên mạng luôn.

Haizz... ta nói... bó tay mấy ông nhà báo!!! Mình chả bênh cũng chả anti em này gì cả, nhưng mình thấy mấy bác nhà báo đúng là... rảnh quá hay sao ý. Mình cũng chả quan tâm em ấy nghỉ học vì kinh tế, hay vì ham chơi gì cả. Đó là chuyện của ngta.

Thứ 1, mình thấy mấy ông nhà báo hết sức... vô duyên và tọc mạch, lý do gì mà nhà trường lại đưa quyển học bạ cho ng ko liên quan đến em này, để chụp hình rồi đưa lên mạng như vậy ta???!!! Tự dưng thấy bực, quyền riêng tư bị xâm hại ghê gớm luôn!!!

Thứ 2, là em này học dở hay giỏi, cao hay thấp, thì cũng là tương lai của em ấy gánh, chứ có bắt ai lãnh dùm đâu mà mấy bác nhao nhao lên vậy ta??!! Cứ như là "ghét dìm cho nó chết" vậy!!! Em này có phải hoa hậu đâu, cũng có đại diện cho cái gì đâu, cũng đâu phải Đại sứ gì gì đó đại diện cho cả nước đâu, chỉ là 1 diễn viên hay ca sĩ hay gì gì đó, 1 loại nghề mà đâu có ai hỏi bằng cấp. Vậy thì mắc mớ gì các bác lại ầm ầm lên làm gì?? Phim em ấy đóng, hay thì bác coi, dở thì bác đừng coi. Nhạc em ấy hát hay thì nghe, ko hay thì thôi. Mình thì thấy mỗi lĩnh vực nó đòi hỏi 1 tài năng khác nhau, mà bằng cấp hay học vấn chỉ là "vật trang sức". Chẳng phải ai cũng khen Kim Tae Hee xinh đẹp và thông minh, bằng cấp cao đó sao, nhưng sao mọi ng vẫn ầm ầm chê cô ấy đóng phim dở (trong khi cái bằng Nông nghiệp gì gì của cô đó chả bít làm gì, còn diễn viên mới là nghề của cô này)??!! Kiểu này may mà Bill Gates và Steve Jobs lập nghiệp bên Mỹ, chứ nếu ko ở VN thì thế nào cũng  bị "soi" và ném đá cho khỏi ngóc mặt lên làm ăn với ai luôn. (Hay là tại VN mình hay ném đá, hở chút anti, hở chút "bằng cấp đâu???" nên mới ko có ai đc như Bill Gates và Steve Jobs???)

2. Trời đất ơi là trời!!!! Đến hôm nay vẫn chưa có receipt!!! Tuần sau thì lại họp RPO. Ko đi thì quá có lỗi với síp. Đi thì cv và thời gian sắp xếp thế nào đây??? Mà tại sao vẫn chưa có receipt???? Bực bội!!!

Thứ Sáu, 31 tháng 5, 2013

Ngổn ngang

1. Dạo này nhà cửa đã đỡ đỡ hơn 1 chút, do mình cũng bán bớt furniture và cũng thu dọn lại. Mình cũng quay lại nấu nướng dọn dẹp để ổn định sinh hoạt gia đình.

2. Tornado vẫn cứ báo động. Haizz...

3. Email vẫn chưa thấy gì cả.

4. Xe đã sửa xong kiếng. Body thì ko có gì nghiêm trọng nên hy vọng nếu có sửa thì cũng ko đến nỗi quá lâu. Hy vọng plan tuần sau work.

5. Đang wrap up nhiều thứ. Cái thằng census này bực thiệt!! Data thì tổ chức lung tung, giao diện thì thay đổi xoành xoạch cứ như chơi trò trốn tìm dzị. Mới quen đc 1 tí thì lại đổi, lại thử thách mình tìm kiếm lại. Haizzz... điên cái đầu!!!

6. Bắt đầu down... Email ơi, hãy tới nhanh nhanh nhanh!!!!!

Thứ Năm, 30 tháng 5, 2013

Haizz...

Lại thở dài... thở thiệt là dài... cái receipt bao g mới tới đây trời????!!!!

Thứ Năm, 23 tháng 5, 2013

Và con tim đã vui trở lại...

1. Mặc dù hồ sơ trục trặc nhưng đã giải quyết đc 1 vài sự lo lắng trong lòng mình.

2. Mặc dù vẫn chờ nhưng tương lai đã sáng sủa ra và mình đã plan đc số thứ rõ ràng hơn.

3. Tâm trạng hưng phấn dọn dẹp và chuẩn bị cho 1 cuộc sống mới lại trở về!!!

Thứ Tư, 22 tháng 5, 2013

Hồ với chả sơ!!!

Haizz... mỗi lần làm hồ sơ giấy tờ là y rằng mình xất bất xang bang à!!! Thiệt... mất nết gì đâu!!!

Nhưng mà thôi, cũng còn 1 điểm sáng trong bức tranh tối òm đó!!!

Nhiều chuyện xảy ra cùng lúc. Mình cũng ngồi lại và suy ngẫm nhiều việc!!

Thứ Sáu, 17 tháng 5, 2013

Cái chân đau của Nam Cao

Nam Cao viết: khi 1 ng bị cái chân đau, họ chỉ nghĩ về cái chân đau của mình!

Thật vậy. Trải qua nhiều up and down, lúc nào mình cũng vẫn cảm thấy khó khăn trước mắt mình sao mà to đùng, và vẫn tự nhủ: chỉ cần xong cái này, cuộc đời mình sẽ ko bao g lo lắng gì khác nữa!! Nhưng ko phải như vậy!!! Khi khó khăn khác tới, mình vẫn "đối đãi" với nỗi lo lắng đó y như vậy!!!

Đôi khi vẫn nghĩ: ko đáng như thế đâu, còn nhiều thứ khác quan trọng hơn! Thì vẫn ko sao điều khiển đc trái tim của mình thôi đập liên hồi, ko sao điều khiển đc tâm trạng thấp thỏm lo âu và đầu óc ong ong các câu hỏi kiểu như: bao g cho đến bao g???!!!

Đôi khi cố gắng nhìn xuống, để thấy: dù ko đc cái này, dù ko thành công chuyện này chuyện kia, mình vẫn có cái này cái khác, ko sao cả!! Nhưng vẫn ko thôi mong ngóng về 1 tin tức xa xôi, và ngay cả khi tự nhủ: dẹp đi! thì vẫn ko làm sao dập tắt đc cái hy vọng trong lòng mình!!

Cuộc sống trôi qua, con ng vẫn cứ ko ngừng mong muốn: tôi muốn cái này, tôi thích cái kia... và bây g đây, mình cũng như lần trước, tự nhủ: có đc cái này rồi thì mình sẽ ko bận lòng, ko lo lắng (ít nhất trong 1 khoảng thời gian đáng kể). Nhưng sự thật có đúng vậy ko nhỉ?? có thật là mình sẽ ko lo lắng, ko buồn phiền nữa ko???

Nhiều lúc mình cũng nghe ng này ng kia kể: tôi đang lo cái này, tôi đang sợ cái kia. Tôi vẫn khuyên họ cái này cái nọ, và thật lòng tôi nghĩ chuyện đó có gì to tát đâu, giải quyết đc hết đó mà!! Giờ đây, tôi cũng cố gắng nhảy ra ngoài cái vòng lẩn quẩn của mình, để có thể nói với tôi rằng: trời ơi, có cái gì đâu, chuyện nhỏ đó mà!! Nhưng đúng nghĩa "cái chân bị đau thì chẳng thể nào quên đc cái chân đau", cái nỗi lo lắng hoang mang mơ hồ vẫn cứ đeo bám, để rồi lại thấy: sao cái sự khó khăn của mình nó to đùng vậy ta???!!!

Chừng nào mới có cuộc sống ko phải lo nghĩ những chuyện mơ hồ như thế này???
Thôi, dẹp hết mọi thứ!! Mình đi Dallas nghỉ ngơi xả stress vậy!!!

Thứ Tư, 15 tháng 5, 2013

Thở dài... thở thiệt là dài.... thiệt dài......

Quy trình chờ của mình chắc là sẽ còn dài dài... Mọi thứ trở nên bị động kinh khủng khiếp!!!

Đúng là đi qua tough time, gặp tough people, cũng làm mình trở nên tough hơn...

Cái chỗ đang tối thui thì sáng dần ra. Chỗ tươi sáng bừng bừng thì cứ tối dần lại...

Là sao??!!

Càng ngày càng thấy câu: mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên thiệt đúng kinh khủng!!! Bây g chỉ cách đích đến có 1 bước chân nhỏ nữa thôi. Mong cho đừng bị sẩy. Nha, nha, nha!!!

Đã biết là ko còn cách nào khác, chỉ còn chờ. Cũng tràn đầy hy vọng là có thể plan dời vài ngày, nhưng fix day ko đổi. Nhưng mà... vẫn muốn nó happen immediately!!!!

Cũng may chỗ tươi sáng đó đã làm mình có thêm chút ý chí, chút sức mạnh. Để biết rằng cuộc sống của mình vẫn còn cân bằng. Để hiểu rằng vẫn có ng lâu nay âm thầm ủng hộ mình...

Thứ Hai, 13 tháng 5, 2013

Up & Down

Trước g mình vẫn nghĩ trong cuộc sống, chỉ cần mình cố gắng thì sẽ đạt đc điều tốt đẹp. Nhưng thì ra ko phải vậy. Mình đáng lẽ ra ko nên làm gì hết và bắt ng khác làm cho mình hưởng. Đó mới chính là chân lý sống đúng đắn!!!

Dạo này tâm trạng up & down liên tục. Hồi hộp, mệt mỏi chờ đợi tin tức... Chỉ còn 1 cái receipt nữa là xong!! Nhưng vẫn ko biết là chừng nào, ko biết họ gửi có đúng chỗ ko, ko biết có trục trặc gì nữa ko...

Cũng may là sau khi nói chuyện với síp hôm tuần trước thì loại trừ đc khả năng nguy hiểm nhất rồi. Nếu ko tâm trạng chắc còn tệ hơn.

Nhà cửa ngổn ngang bề bộn. Tâm trạng thì mệt mỏi chán chường. Nói chung túm lại thì đang rất là down!!! Đã vậy còn có nhiều ng/ nhiều việc làm những chuyện chướng tai gai mắt nữa chứ. Cuộc sống là vậy. Nói như mẹ, nhiều khi chuyện đó chẳng liên quan nhiều, ngta có sướng có khổ mình cũng ko "hưởng", nhưng chẳng thà nó khuất luôn mắt đi, đằng này cứ chần dần chình ình ngay đấy. Haizz...

Mệt mỏi bực tức cái mình kinh khủng!!!

Hỗn độn

Có thể nói, ngày hôm nay, mình bình tĩnh hơn tuần trước rất nhiều. Chuyện phiền lòng hôm trước cũng ko còn trong đầu mình nữa. Mình cũng nhìn nhiều thứ thoáng hơn. Nói chuyện với mẹ (thật ra chẳng tâm sự chuyện của mình, chỉ là bâng quơ chuyện trên trời dưới đất, nhưng nó như 1 nơi để mình nghỉ ngơi, để mình biết niềm tin và con đường của mình là đúng), củng cố thêm sức mạnh đi tiếp con đường phía trước của mình...

Chẳng có điều gì trên đời này là dễ dàng cả. Tất cả đều phải đc trả giá và đánh đổi. Nếu mình đã chọn trả giá bằng chính sức lực của mình, bằng trải nghiệm thời gian của mình, bằng niềm tin mình đã đc nuôi dạy, thì mình chỉ có thể đi tiếp trên con đường đó. Dù con đường đó có nhiều khó khăn hơn mình nghĩ, thì mình cũng ko có lựa chọn khác.

Hôm thứ 6, síp gọi vào văn phòng, và nói những điều làm mình hơi... ngạc nhiên. Và cả áy náy nữa. Thiệt tình ko có nơi nào diệt cảm xúc con ng nhanh bằng cái nơi này. Và nói 1 điều, ngoài việc đi làm lấy lương, chỉ có 1 điều duy nhất làm mình áy náy ở đây, là síp. Khi nghe síp nói, mình đã từng nghĩ, nếu chuyện đó xảy ra sớm hơn, thì...???? Nhưng thôi, mọi việc đã muộn...

Vẫn chưa thấy tin tức gì, email vẫn chưa nhảy dòng, và mình vẫn đang đợi. Và mình vẫn đang hoang mang về tuần sau...

Thứ Sáu, 10 tháng 5, 2013

Back!!!

Cuối cùng thì giọng nói của mình cũng đã quay về 1 chút. Dù giọng có còn hơi khan khan nhưng cũng phát ra tiếng. Hôm qua cũng đã trút hết bức xúc bực bội, trong ng cũng thanh thơi nhiều. Thôi kệ, có những chuyện out of control thì nó cứ xảy ra như nó nên xảy ra. Vả lại mình cũng ko phải là ng gánh hậu quả, nên thôi. Nhiều khi có ng ko phải cần ng cho lời khuyên, họ chỉ sống bản năng thì thôi, mặc kệ vậy. Dù gì cũng ko thay đổi đc gì...

Mình vẫn ngồi đây, mòn mỏi chờ tin... Mòn mỏi đợi email nhảy dòng... Hôm nay nghen, làm ơn hôm nay nghen... :((((

Thứ Năm, 9 tháng 5, 2013

Lý tưởng và hiện thực

Lý tưởng luôn là một chặng đường rất xa còn thực tế là khó khăn ngay trước mắt.

Mint(Dịch từ Selfimprovement)
Ngày xưa, có hai người nọ gặp cảnh túng quẫn, đang lúc bụng đói cồn cào thì may mắn gặp được một ông lão râu tóc bạc phơ ban cho một món quà, đó là chiếc cần câu và giỏ cá đầy ắp. Một người hấp tấp chọn ngay giỏ cá to, người kia nhận lấy chiếc cần câu. Cảm ơn cụ già, họ chia tay nhau, mỗi người đi mỗi ngả.
Người được giỏ cá lập tức vội vàng đi gom đám củi khô gần đấy, nhóm lửa lên và bắt đầu nướng cá. Cá vừa chín tới, anh ta đã cho vào miệng nhai ngấu nghiến, đến nỗi chẳng kịp cảm nhận mùi vị thơm ngon. Chỉ trong chốc lát, cả cái giỏ đầy ú ụ những con cá to béo đã nằm gọn trong dạ dày háu ăn của anh ta. Nhưng chẳng được bao lâu, anh lại phải ôm cái bụng đói meo nằm kề đống xương cá còn lại.
Người chọn chiếc cần câu thì kiên trì lê từng bước khó nhọc về hướng biển, mặc cho cái bụng đang sôi vì đói. Ánh mắt anh bỗng ngời sáng khi trông thấy màu xanh nước biển thấp thoáng phía trước. Tiếc thay, sức đã kiệt, anh không thể tiếp tục cuộc hành trình, dù chỉ còn cách biển trong gang tấc. Đầu óc choáng váng, anh ngã nhào xuống đất, mắt vẫn nhìn về phía biển trong nỗi tiếc nuối khôn nguôi.
Lại có hai người cũng rơi vào cảnh ngộ đói khát như thế, và cũng nhận được ân đức từ ông lão tóc bạc: chiếc cần câu và giỏ cá to. Khác với hai người kia, họ quyết định sẽ cùng nhau đi tìm biển lớn. Trên đường đi, mỗi lần dừng lại, họ chỉ nướng một con cá ăn cầm chừng. Trải qua cuộc hành trình gian khổ, cuối cùng hai người cũng đến được bờ biển, họ bắt đầu cuộc sống mới, lập nghiệp bằng nghề đánh cá. Vài năm sau, họ xây nhà, tạo dựng tổ ấm với vợ hiền và những đứa con xinh đẹp. Góp nhặt từ mồ hôi công sức bấy lâu, họ đóng chiếc tàu đánh cá lớn làm phương tiện mưu sinh lâu dài, sống cuộc đời an vui hạnh phúc.
Một người chỉ biết lợi ích trước mắt, cuối cùng chỉ hưởng được niềm vui tạm thời. Một người có mục tiêu cao xa, nhưng lại không đủ sức vượt qua khó khăn của thực tại. Chỉ khi nào cơ hội kết hợp với lý tưởng và hiện thực hóa lại với nhau, khi ấy mới có thể chiến thắng.
Lý tưởng luôn là một chặng đường rất xa nhưng thực tế lại là khó khăn ngay trước mắt. Muốn khắc phục khó khăn để thực hiện lý tưởng, chỉ có nghị lực thôi chưa đủ, còn phải biết cách hợp tác và đoàn kết, "lấy ngắn nuôi dài" để mọi người cùng thành công.

Bài học từ ba lời nói dối của J.C.Watts

Lời nói dối thứ hai, rất phổ biến, đó là 'Chuyện đó sẽ không bao giờ xảy ra với mình đâu'. Các bạn trẻ, chúng ta ai cũng có niềm tin kiểu như thế.

Mint
(Dịch từ Mpomerle)
J.C.Watts một trong những chính trị gia người Mỹ tới từ Oklahoma. Ông đã phục vụ cho hạ viện Mỹ từ năm 1995 đến 2003. Sau khi rời quốc hội, ông thành lập một công ty tư vấn và thực hiện nhiều cuộc vận động hành lang và làm việc như một nhà chính trị. Dưới đây là bài diễn thuyết của ông trước toàn thể sinh viên học sinh ở Altus, Oklahoma.
Có ba lời nói dối ở đất Mỹ ngày nay mà tôi mong muốn tất cả các bạn đều nhận thức được.
Lời nói dối đầu tiên là "Tôi được quyền mắc lỗi". Các bạn trẻ, lời nói dối đó sẽ làm cho các bạn liên tục vấp ngã mỗi khi bạn nghĩ rằng mình có quyền được phạm sai lầm. Tất cả chúng ta, ai cũng từng phạm sai lầm, nhưng thực chất thì chúng ta không được quyền phạm sai lầm. Nếu bạn sống mà cứ tin tưởng vào lời nói dối đó, bạn sẽ vấp phải hết trở ngại này đến trở ngại khác, không bao giờ có được phương hướng hay tài sản gì trong cuộc sống.
Các bạn là những người trẻ nên không biết được câu chuyện về chàng Len Bias. Cậu ấy là một tiền đạo bóng rổ của trường đại học Maryland. Cậu chơi dự bị cho Boston Celtics, được dự đoán sẽ trở thành một ngôi sao, cùng với Larry Bird, Kevin McHale, và Robert Parrish, có thể đem chức vô địch về cho đội mình. Len Bias rất cao to, khỏe mạnh, nhảy và giữ bóng tốt, ném bóng hay, nhanh như sóc và có nhiều người ví cậu với Michael Jordan. Có một vài người bạn của Len Bias tới chơi. Họ chúc mừng cậu là người đầu tiên được chơi cho đội bóng rổ nhà nghề. Họ mang theo một ít cocaine. Len Bias thử một chút, và chỉ trong một vài phút, tim cậu ấy phản ứng lại với cocaine, và cuộc sống đã rời bỏ cậu. Đến bây giờ, tôi vẫn không xác minh được cậu ấy đã sử dụng ma túy hay không. Tận sâu thẳm trong tâm trí, tôi không nghĩ rằng Len Bias từng nghĩ "Có chuyện gì to tát đâu. Mình cũng chỉ là người. Cũng có quyền được phạm sai lầm chứ. Nếu mình bị bắt thì sao? Nếu bị sốc thì sao? Mà thế thì có sao? Mình chỉ là người thôi, tất nhiên có khi phạm sai lầm chứ!". Các bạn trẻ, chỉ một sai lầm đó đã làm Len Bias mất cả mạng sống. Đó là lý do tại sao bạn đừng nên tin rằng: "Tôi tất nhiên được phạm sai lầm". Chúng ta ai cũng có sai lầm, nhưng chúng ta không để mọi sai lầm xảy ra một cách "tất nhiên".
Lời nói dối thứ hai, rất phổ biến ở bậc phổ thông, đó là "Chuyện đó sẽ không bao giờ xảy ra với mình đâu".
Các bạn trẻ, chúng ta ai cũng có niềm tin kiểu như thế. Chúng ta luôn tin rằng tất cả những điều xấu trong cuộc sống sẽ xảy ra với người khác, chứ không bao giờ xảy ra với chúng ta cả. Chúng ta tự bảo mình như thế – không bao giờ xảy ra với mình đâu! Có một câu chuyện xảy ra 6 năm về trước mà nếu tôi có sống thêm 150 năm nữa, tôi cũng không thể nào quên. Tôi là một fan của môn bóng rổ và đội bóng tôi thích nhất là LA Lakers. Tôi từng thích thú xem Lakers thi đấu khi đội có Kareem Abdul-Jabbar, Magic Johnson, James Worthy, Maichael Cooper, toàn là ngôi sao. Tôi đã thích thú biết bao mỗi khi xem họ thi đấu!
Trong đó, vận động viên tôi thích nhất là Magic Johnson. Tôi thích nhìn cách anh ấy chơi bóng, rất khéo léo và nhanh nhẹn, lại có nụ cười rất dễ mến. Và có lần, khi từ chỗ làm về nhà để ngồi xem buổi họp báo của Lakers trên tivi, dĩ nhiên là có cả Magic Johnson nữa. Bạn có biết anh ấy nói gì với tất cả những thanh niên ở Mỹ không? Tôi sẽ không bao giờ quên điều đó, thậm chí nó còn văng vẳng bên tai tôi mỗi khi nhớ lại. Anh ấy nói: "Có lẽ tôi đã quá khờ dại. Tôi đã không bao giờ nghĩ chuyện này có thể xảy ra với tôi". Bạn biết Magic nói về điều gì không? Chuyện gì mà anh ấy nghĩ không thể xảy ra với mình? Magic Johnson có kết quả thử HIV dương tính! Và anh ấy nói: "Tôi đã không bao giờ nghĩ chuyện này có thể xảy ra với tôi". Tôi nghe anh ấy lặp đi lặp lại câu đó nhiều lần…
Các bạn trẻ, mỗi khi các bạn làm sai việc gì, các bạn thường tự nói gì với mình: "À, chuyện đó chẳng bao giờ xảy ra với mình đâu mà!". Tôi vẫn nhớ 5 năm trước khi tôi bị mất cắp ôtô, ngay giữa ban ngày. Tôi nhớ khi viết bản tường trình cho cảnh sát, tôi đã viết rằng: "Không thể tin được là chuyện này lại xảy ra với tôi!". Chuyện này đáng lẽ phải xảy ra với những người khác. Tôi đọc thấy trên báo rồi, tôi xem trên tivi rồi, nhưng tôi không bao giờ nghĩ nó có thể xảy ra cho tôi… thế mà nó đã xảy ra.
Bạn có biết Peter Rose không? Anh ấy lẽ ra vẫn chơi bóng chày ở giải chuyên nghiệp. Nhưng anh ấy bị đuổi vì đã cá độ trong các trận bóng chày, và như thế là phạm luật. Sâu thẳm trong mình, tôi không biết rằng Peter đã có những suy nghĩ: "À, chuyện đó không thể xảy ra với mình đâu, mình không thể bị bắt vì cá độ được!". Giá như có ai có thể nói với Peter Rose và Magic Johnson: "Magic và Peter này, đây có phải là kỳ nghỉ đáng giá của các cậu chăng? Nó có đáng để phải đánh đổi cả sự nổi tiếng, nghề nghiệp và tương lai của các cậu? Các cậu đã làm gì vậy?". Các bạn trẻ thân mến, chuyện gì cũng có thể xảy ra với bất kỳ ai.
Lời nói dối thứ ba, các bạn hãy suy nghĩ thật kỹ để thật sự hiểu nó, đó là: "Mình còn rất nhiều thời gian".
Các bạn trẻ, các bạn có biết mình thường tự nói gì với bản thân không? Chúng ta nghĩ: "Mình sẽ trở thành một cầu thủ bóng chày chuyên nghiệp, mình sẽ trở thành một cầu thủ bóng rổ nổi tiếng! Thế thì mình khỏi phải lo về môn toán, môn chính tả, hay vi tính… Mình còn rất nhiều thời gian cho chúng!".
Các bạn trẻ ơi, các bạn không hề còn nhiều thời gian đâu. Các bạn đang là những thanh niên, học sinh, sinh viên và các bạn phải tạ ơn thượng đế rằng vẫn còn có những con người lặng lẽ mà bạn gọi là giáo viên. Bạn phải cảm ơn thượng đế rằng bạn đang học với những người thầy sẵn sàng phạt bạn, hoặc buộc học sinh phải làm những gì bạn đã biết, vì họ tin rằng bạn luôn có khả năng để hoàn thành tốt công việc. Các bạn có hứng thú với rất nhiều thứ không liên quan tới khả năng của mình, không giúp gì cho công việc của mình sau này… Các bạn tự lừa dối mình vì các bạn không chịu dành thời gian cho những thứ mà bạn biết là cần thiết, như môn toán, như chính tả, hay vi tính… Các bạn nghĩ: "Mình còn rất nhiều thời gian cho chúng!". Không, bạn không hề còn nhiều thời gian, vì hôm nay là ngày bạn bắt đầu chuẩn bị cho cả cuộc sống sau này của bạn. Và tôi hy vọng bạn sẽ bắt đầu chuẩn bị ngay từ hôm nay.

Tổng kết lại, có ba lời nói dối, đó là: "Mình được phép phạm lỗi". Không, các bạn không được phép như thế. Chúng ta tạo ra lỗi sai, nhưng chúng ta không được phép làm điều đó. Lời nói dối thứ hai là: "Điều đó sẽ không bao giờ xảy ra với mình!". Đúng là như vậy, nhưng các bạn ạ, tất cả mọi việc đều có thể xảy ra với chúng ta. Và lời nói dối thứ ba chính là: "Mình còn khối thời gian!". Các bạn không có nhiều thời gian như vậy đâu. Tôi không biết bao nhiêu người trong số các bạn xem việc vào đại học là quan trọng. Một số trong các bạn có thể theo học ở một trường dạy nghề, số khác có thể tìm một việc làm ngay sau khi tốt nghiệp phổ thông. Tôi không biết các bạn rồi sẽ làm gì, nhưng hy vọng rằng các bạn sẽ hiểu được điều này: Những điều tốt đẹp luôn đến với những người chăm chỉ, trung thực và có trách nhiệm. Mong rằng các bạn sẽ có đủ lòng tin để dõng dạc nói rằng: "Mình có thể làm được!".

Chán toàn tập!!!

Chán và mệt mỏi. Phải nói là chán toàn tập, ko còn lời nào để nói!! Mà tức nhất là tự nhiên bị tắt tiếng, có muốn nói cho ra ngô ra khoai, ra ngọn ra ngành cũng ko đc!!

Bản thân mình tự nhiên cảm thấy hoang mang và hồ nghi với chính con đường mà mình đã chọn... Hình như mình đã sai??!! Nếu đã cảm thấy hoang mang, thấy sai, vậy có nên đi tiếp, hay thôi, bỏ sang 1 ngả rẽ khác??!!

Có những giá trị trong cuộc sống ko còn ý nghĩa nữa??!! 1 ng tự lập thì lại bị nhìn bằng con mắt tội nghiệp "cực quá vậy!!". Ng chăm chỉ lao động thì bị dè bỉu "nhìn tôi nè, sướng chưa, ko làm mà có ng đút cho ăn". Ng tự trọng thì bị cho là "ngu". Ng ng dốt thì vênh mặt tự hào "ăn trên ngồi trước". Ng ăn bám thì lên mặt "tôi chả làm gì mà vẫn có cái để hưởng".

Có những thứ nghịch lý đến chói tai gai mắt, vậy mà vẫn đc nhiều ng tán dương ca ngợi. Tự ngẫm nghĩ lại, ủa, sao mình phải cực vậy ta, tại sao mình ko chọn con đường sung sướng mà đi??!!

Thấy chán nản kinh khủng!!! Muốn dừng tất cả mọi thứ ở đây, ngay tại lúc này luôn!!! Chán toàn tập!!!

Thứ Tư, 8 tháng 5, 2013

Thiệt là hết sức nói!!!

Thiệt là hết sức nói nổi!!! Có những ng mà hễ ko đụng đến thì thôi, đụng đến thì cứ làm cho mình đi từ ngạc nhiên này đến... hết hồn khác!!!

Cho dù có những thứ lý lẽ thuộc về mình, thì có những chuyện mình vẫn thuộc về thiểu số!!! Mà hễ thiểu số thì có làm gì thì cũng kệ, chả ai quan tâm.

Chẳng hạn trong 1 môi trường mà mọi ng đều ko chuyên nghiệp, thì những ai và những việc gắn mác "chuyên nghiệp" đều bị mọi ng tẩy chay.

Hoặc chẳng hạn 1 phụ nữ 30 tuổi đã làm mẹ nhưng chẳng muốn chăm con lại đc mọi ng khen ngợi "con bé đó sướng" thì tự nhiên những lời khuyên của mình trở nên lạc lõng dư thừa.

Hoặc chẳng hạn có những ng suốt ngày vỗ ngực xưng tên khen bản thân mình giỏi nhưng đã ngoài 30 nhưng vẫn chưa có công ăn việc làm gì ra hồn, học hành thì toàn thấy ng này ng kia làm dùm. Nhưng vẫn đc mọi ng khen "biết tận dụng nhân lực và thời cơ". Tự dưng thấy những nỗ lực của bản thân cũng trở nên vô ý nghĩa.

Nói chung, bản thân mình nhiều khi cảm thấy có những thứ giá trị mình đeo đuổi hay trân trọng ko biết nó có thật sự quan trọng??

Có những thứ mình có thể từ bỏ đc để đi tìm lại chính giá trị địch thực của nó. Nhưng cũng có những thứ sẽ gắn với mình mãi...

Thật mệt mỏi, nhỉ!!!

Có những ng chẳng làm gì, suốt ngày ngồi lê đôi mách thì lại cho mình hay ho tài giỏi. Có những ng chẳng làm đc gì nhưng suốt ngày chê bai ng khác. Haizzz... sao mà đi đâu mình cũng gặp những hạng ng như vậy hết nè trời??!!

Những thứ linh tinh chẳng liên quan


1. Đọc đc bài báo "10 câu nói hay trong phim TVB", trích lại vì cũng thấy nó hay hay.
Trương Cảnh Phong (Đào Đại Vũ) trong phim Cảnh sát mới ra trường: "Chuyện đời rất kỳ lạ, có những chuyện bề ngoài cứ như chắc chắn đã là vậy rồi, nhưng sự thật bên trong phải mất rất nhiều thời gian mới có thể nhận thấy rõ".

  Nhĩ Thuần (Xa Thi Mạn) trong phim Thâm cung nội chiến: "Muốn lấy lòng đàn ông có rất nhiều cách: cách hạ thừa là cứ chiều theo ý họ, như vậy họ sẽ rất mau nhàm chán; cách trung thừa là lúc xa lúc gần, làm cho họ khao khát nhưng không hoàn toàn chiếm được; còn cách thượng thừa là muốn mà không được".

Sài Cửu (Lê Diệu Tường) trong phim Xứng danh tài nữ: "Đời người có bao nhiêu cái 10 năm?".

 Lâm Bái Bái (Trần Chỉ Thanh) trong phim Bằng chứng thép: "Đừng nên khóc vì sự mất mát mà phải cười vì mình từng có".

Phim Bà nhà tôi: "Người phụ nữ sẽ lo lắng cho tương lai đến khi họ lấy được chồng. Người đàn ông không bao giờ tính cho tương lai đến khi họ cưới được vợ".

Lý Bách Kiều (Trần Kiện Phong) trong phim Cảnh sát: "Giận là đem lỗi lầm của người khác trừng phạt bản thân mình".

Hoàng hậu (Trần Tú Châu) trong phim Thâm cung nội chiến: "Người thông minh không thể thông minh cả đời, kẻ ngu ngốc cũng không thể ngốc cả đời".

Chung Phiếm Đạt (Châu Thông) trong phim Sức mạnh tình thân: "Làm người không nên quá nhường nhịn, tham thứ của người ta là không đúng, nhưng lấy lại những thứ mình xứng đáng có gì không phải".

Diệp Đào (Ngô Mỹ Hạnh) trong phim Bàn tay nhân ái 3: "Trong lòng mỗi người không phải lúc nào cũng có thể dùng cán cân để phân biệt rõ sự quan trọng của một người. Có lúc khi đối diện với một người, bạn sẽ cảm thấy họ muôn màu muôn vẻ nhưng lại không có cảm giác an toàn nào, nhưng với một người khác tuy có cảm giác an toàn nhưng lại chẳng hề nảy sinh bất cứ phản ứng cảm xúc nào. Kết quả giống như bạn đang đi lạc ở một ngả tư đường, không biết bước tiếp theo sẽ phải xuống dốc hay lên cầu thang, điều có thể làm chỉ là đứng đó, mãi mãi đứng tại nơi đó".

Như Mỹ (Tô Ngọc Hoa) trong phim Cái giá của danh vọng: "Thà chết chìm ở hàng trên một cách oanh liệt còn hơn đứng ở hàng sau ngớ nga ngớ ngẩn cho đến chết".

2. Kế hoạch mọi thứ đã xong xuôi. Nhà cửa có, trường học có, hồ sơ coi như xong, bây g chỉ việc làm nốt 1 số thứ rồi đi. Có những việc unexpected đã xảy ra, nhưng nhờ vậy mà trùng ngay cái perfect plan của mình mà mình ko cần phải mở miệng xin, hí hí. Ở hiền gặp lành ghê!!! :)

3. Càng ngày cái sự "mean" và bất cần của mình càng... hơi bị rõ. "Even the nicest people has his own limits" là đây!!!

Thứ Năm, 18 tháng 4, 2013

New journey

Vậy là cuối cùng mình cũng đã hoàn tất hầu như các khâu chuẩn bị cho 1 new journey:
1. Bán đồ: đăng bán đồ trên Craiglist, từ gia dụng cho tới furniture... Nói chung lần này may mắn quá, đăng lên là có ng mua ào ào chứ ko ì ạch như lần trước.
2. Đóng đồ: Cũng may bà nội SuBin sang phụ và đóng giúp mình đồ đạc. Cũng coi như hoàn tất 70%.
3. Tìm nhà + trường cho SuBin: Gút lại danh sách trường & nhà, khoanh vùng khu vực xong. Lịch đi khảo sát và đặt cọc cũng đã xong. Cuối cùng mình quyết định chọn ở apartment, lý do là ko có time cũng như là hơi sợ chuyện an ninh này nọ, nên thôi cho nó lành, mình quyết định ở khu apt.
4. Furniture: lên xong danh sách các đồ cần mua, cả online và store.

Nói chung, về khâu chuẩn bị là xong. Chỉ còn chờ lệnh xuất phát. Nhưng túm lại vẫn chưa nhận đc email... haizzz... đau đầu!!!

Thứ Tư, 10 tháng 4, 2013

Mém bị lừa

Tình hình là sáng nay mình hơi vui mừng vì tìm đc nhà rẻ, nhưng sau đó mình thấy có gì đó hơi kỳ lạ. Sau khi nói chuyện điện thoại xong, mình lại càng thấy dấu hiệu khả nghi hơn, nên gọi điện lên Môi giới kiểm tra. Cũng may là mình ko để lòng tham làm lu mờ lý trí, và cuối cùng thì cũng đã biết đc thật giả.

Cụ thể, những chuyện mình thấy kỳ lạ:
1. Thông tin về ng tự giới thiệu là "chủ nhà" rất mơ hồ.
2. Trên thông tin của trang zillow thì nhà này 4 bed, 2.5 bath, nhưng "chủ nhà" lại bảo là 3 bed, 2 bath.
3. Quan trọng hơn là mình gọi lên chỗ công ty nhà đất hỏi tên chủ nhà để kiểm tra tên chủ nhà thì thông tin hoàn toàn ko khớp.
4. Những sơ hở của "chủ nhà" khi nói chuyện với mình: Ko đề cập gì đến Hợp đồng, khi mình nhắc đến tên công ty nhà đất thì bạn lấp liếm qua rất nhanh, thậm chí còn "hào phóng" bảo tiền thuê nhà include tất cả electricity, water, sewer,...
5. Điểm nghi ngờ nhất là bảng quảng cáo hôm qua đã tháo xuống!!!
6. Còn 1 nghi ngờ nữa là "chủ nhà" đề nghị mình deposit tiền ngay, và còn đòi wire transfer qua money gram.

Túm mọi sự lại, thì cũng may mình ko để lòng tham làm lu mờ lý trí, và nhất là kiểm tra mọi thông tin chặt chẽ. Nghĩ sao vậy trời, nghĩ sao mà thời buổi này còn đi lừa lọc nhau kiểu đó nữa, bạn hiền??!! Điên thật!!

Mà cũng kỳ lạ, mình vào parcel data thì tên của owner đúng là tên của bạn đó mà, sao mà bên Môi giới nói ko phải??!! Mà chính vì tên bạn đó đúng, nên mình lại càng confuse. Mình vừa gửi mail hỏi lại thông tin bạn đó thì cũng bị bạn đó thuyết phục tiếp. Nhưng nói chung mình vẫn nghi ngờ. Có phải mình đang bị lừa ko??!!

Ở hiền rồi có gặp lành ko???

Tình hình rất ư là tình hình. Tình hình là mình đang tìm nhà, nhưng mà như đã than, khó tìm quá! Mình ko muốn ở apartment. Ở dưới đất thì bị trên lầu dộng đùng đùng, ở trên lầu thì lại ko muốn leo cầu thang. Nhà house thì đắt, nhà rẻ thì khu vực lại ko an toàn. Túm cái sự lại là rối beng.

Hôm nọ quyết tâm "gút" lại, chỉ tìm nhà khu NW, và chỉ muốn thuê nhà trong budget X. Vừa "gút" lại xong thì tìm ngay đúng căn nhà hơn cả mơ ước luôn. Chính xác là bên Môi giới nó đòi hơn $1,000 lận cơ, nhưng may thế nào chủ nhà bực quá, rút lại, chỉ kêu đúng ngay cái ngưỡng budget của mình thôi.

Nhưng g mình đang phân vân, nếu mà đúng như vậy, thì có lẽ mình gặp quá may mắn, vì nhà này cực kỳ lý tưởng và giá như vậy, trong khu vực như vậy thì đúng là như mơ rồi!!! Nhưng cũng có thể mình đang bị lừa chăng?? Hmmm...

Nhưng biết đâu mình may, hehe :))). Nếu đúng vậy thì sắp tới mình cứ thong dong mà move lên thôi, ko sợ gì cả.

Thứ Ba, 9 tháng 4, 2013

Tâm trạng!!

Thiệt là tâm trạng ngổn ngang!! Nhiều lo lắng, nhiều dự tính, mà cái nào cũng uncertain. Tất cả chờ 1 cái email!!!

Bây g, thậm chí là họ bảo: OK, tui ko làm visa đc! thì mình cũng thấy nhẹ lòng. Ít ra thì mình cũng ko phải phấp phỏng suy nghĩ. Ghét cái kiểu mọi thứ bày ra hết rồi, nhưng chờ hoài ko thấy ai phát lệnh xuất phát cả.

Ít ra, thì mình cũng sẽ quyết tâm về VN 1 chuyến nghỉ ngơi. Ít ra, mình cũng plan cho 1 số thứ quan trọng khác. Nhưng bây g, tất cả các plan đều dồn ứ 1 chỗ, chỉ để chờ 1 cái notice!!! Là làm siêu??!!

Thôi cũng may sắp tới síp cho đi nghỉ mát 5 ngày, thư giãn, tránh xa hồng trần, hé hé!!!

Mà 2 cục xì trét nó nhét tới cùng lúc mới chết ng chứ!!! :((( Hết tuần này thì cũng sẽ biết đc kết quả của cả 2 cục xì trét đó. Để coi sao!!??

Thứ Sáu, 5 tháng 4, 2013

Nút thắt

Dạo này nhiều cái sự nó dồn ứ lại 1 chỗ. Cũng may có bà nội SuBin sang góp sức nên mình cũng có ng san sẻ bớt gánh nặng tâm lý cũng như công việc chuẩn bị. Đang lúc rối tung rối mù thì síp lại còn bắt đi conference mới gọi là... phiền chứ!!! Nhưng ai dè chuyện rủi thành chuyện may. Síp tự nhiên nổi hứng luôn, ko cho bạn Thư ký book vé mà tự làm, thế là book sai vé, haha, thế là mình tự nhiên có 1 perfect plan, vừa ko mất thời gian và giảm chi phí tối đa luôn. Hura síp!!!!

Vậy là các nút thắt đang đc gỡ ra từ từ... bây g chỉ còn chờ trên kia confirm các thứ thôi.

Thật ra trễ hồ sơ cũng có cái hay vì mình vốn hy vọng là start ngày 16/5. Nhưng bây g nhờ trễ vậy mà mình ko cần phải xin dời ngày họ cũng tự dời cho mình. Yay!!! Nhưng chỉ cầu mong chỉ là trục trặc, chứ ko phải bế tắc!!!

Thứ Tư, 27 tháng 3, 2013

Huhu... lúc nào cũng vậy hết!!!

Bực bội, tâm trạng rất ư là bực cái bội!!! Tại siêu??!!

Mỗi lần đụng đến 2 chữ "giấy tờ" là mình lại bị te tua thê thảm, xất bất xang bang. Cái xứ Mỹ này, nha nha nha, vừa phải thôi nha!!!! Huhu...

Thứ Năm, 21 tháng 3, 2013

Tâm trạng rất ư là tâm trạng!!!

Tình hình là cả đống việc nó ùn lại, ứ thành 1 đống hỗn độn hầm bà lằng chỉ chờ có 1 cái tin thôi đó!!!

Vấn đề nhà cửa thì sau 2 ngày cật lực lao động thì cũng ok rồi. Nhưng các khâu tiếp theo thì cũng ứ 1 đống tại chỗ, hix...

Vấn đề trường học thì cũng ứ 1 đống tại chỗ luôn.

Nói chung các vấn đề đều ứ 1 đống 1 tại chỗ hướng về cái tin đó. Hy vọng là tuần sau cho tui cái tin dùm cái để còn làm đc theo đúng lịch quý vị đề ra, nghen, nghen, nghen!!!!

Tâm trạng thiệt là tâm trạng!!!

Hôm nọ cũng hơi struggle chuyện cá nhân tí xíu nhưng nói chuyện với con Th cũng ngộ ra đc nhiều điều hay ho. Thôi thì 2 đứa dặn nhau cứ phương châm đó mà sống, hehe. Lãnh ngộ, lãnh ngộ!!!

Mấy hôm nữa là phải xa con chừng 1 tháng roài. Cũng chưa biết là sẽ buồn hay vui. Nhưng chắc là sẽ nhớ. Dạo này anh chàng bám mẹ dữ lắm vì ba đi suốt (mà thiệt ra mẹ cũng bám anh chàng lắm cơ). Nghĩ đến là thấy cưng hết sức rồi à!!!

Coi như mọi việc mình đã hoàn tất xong khâu chuẩn bị, chỉ cần chờ hiệu lệnh xuất phát mà sao lâu dữ vậy cà??? Hmmmm....

Thứ Ba, 19 tháng 3, 2013

Haizzz... grrrrr.....

Tui biết ngay mà!! Cái số của tui luôn dính giấy tờ rắc rối. Hừm... Thôi cũng may nó chỉ là chuyện nhỏ thôi. Nhưng ko thít, hix!!!

Đang tìm nhà. Ta nói... nó mệt và oải kinh khủng!!! Hix... Chỉ vì cái tính cầu toàn và lo xa của mình nên tự làm khó mình. Nhưng biết sao giờ. Dù sao đó cũng là 1 việc quan trọng!!

Haizz... cố lên!!!

Thứ Ba, 12 tháng 3, 2013

2 mặt!!!

1. Hôm qua, đi làm, còn mang tâm trạng chán chường ngổn ngang, thì hôm nay phơi phới gió xuân. Tin cá nhân, rồi tin công việc đều tốt đẹp. Mình thì mình vốn ko ưa cái kiểu sống nặng nề, phải suy nghĩ, phải cãi nhau, đấu đá. Hy vọng mọi thứ cứ thế này mà tốt dần lên, hen.

2. Delay cũng có cái lợi. Nhưng có điều có nghĩa là mình vẫn phải ở yên chỗ này chịu đựng tiếp vài tuần nữa. Oà oà... ứ thích!!!

Thứ Năm, 7 tháng 3, 2013

Haizzz

Thở dài sườn sượt!!! Muốn làm 1 việc, mà nghĩ mãi, nghĩ hoài, có nên làm ko? Nếu làm thì làm cách nào để ko bị hiểu lầm và tránh mọi rắc rối về sau??

Suy nghĩ... suy nghĩ... rồi chần chừ... hay đợi mai?? hay đợi chiều?? rồi cứ thế... mấy ngày nay cứ phân vân...

Nếu làm, thì cũng có cái dở. Ko làm, cũng có cái dở. Nhưng quan trọng nhất là mình muốn minh bạch. Có hay ko, đc hay mất cũng 1 lần rõ ràng luôn!!!

Haizz... đau đầu suy nghĩ quá!!!

Thứ Ba, 5 tháng 3, 2013

??

1. Hôm qua thì lo sốt cả vó vụ Mỹ cắt 85 tỷ. Vậy mà g cũng thấy bình thường. Ôi thôi, đúng là mình ko làm lớn đc mà. Chẳng lo nổi chuyện vĩ mô.

2. Có rất nhiều thứ ko phải cho đi sẽ nhận lại. Cũng chẳng ai cao thượng đến mức cứ hết lần này đến lần khác lại tự nhủ cứ cho ko cần nhận lại, dù rằng quan hệ là gì đi nữa. Có những ng vô tình rồi cố tình làm tổn thương ng khác hết lần này đến lần khác, nhưng khi có chuyện lại chạy đến nhờ vả và cứ như quên tất tần tật những thứ đã xảy ra. Mình cũng chẳng ngu ngơ và cao thượng đến mức coi như chẳng hề có chuyện gì xảy ra và cứ vô tư vô lo ôm rơm rặm bụng. Có những thứ tình cảm, dù điểm xuất phát của nó phải đc coi là cho đi ko điều kiện, nhưng chẳng ai  cho ko ai cái gì hoài, cũng chẳng ai cứ ngồi đó hưởng lợi hoài. Mình đã từng nghĩ thôi kệ, cứ cho đi, ngta nhận hay ko cũng đc, quan trọng mình là ng đc cho và cứ bước đi. Nhưng riết rồi, mình nghĩ, cho mà ko đòi hỏi, thì ng cho cũng bực mình, mà kẻ nhận chắc cũng chẳng thoải mái. Thôi thì thế nhé, đường ai nấy đi. Khỏi ai lo cho ai làm gì. Đỡ bực mình!!! Hứa luôn đấy!!!

3. Có rất nhiều thứ, nhiều giá trị nhân văn cứ mai một dần. Chẳng hạn lúc nhỏ, mình đc dạy ai tặng gì phải cảm ơn. Quà lớn quà nhỏ ko quan trọng bằng tấm lòng ng cho. Của cho ko bằng cách cho. Vân vân và vân vân. Nhưng lớn dần lên, cứ thấy ng xung quanh ném những điều này xuống sông xuống biển cả. Vừa buồn, vừa bực!! Những ng hoài cổ như mình, ôm lấy những thứ xa xưa cũ kỹ, đem những thứ cũ kỹ đi đo lòng mọi ng và nhận xét 1 giá trị qua những thứ cổ lổ ấy, mới thấy mình lạc hậu làm sao!!!

Thứ Năm, 28 tháng 2, 2013

Tuột hết hứng!!!

Tình hình là dạo này bị 1 thứ cảm xúc gọi là lộn xộn điều khiển, và ko rõ là mình đang bị gì, nhưng tất cả mọi cảm hứng đều tuột hết, theo phân tích kỹ càng thì có lẽ do quá bận rộn và stress vụ di chuyển. Có quá nhiều phương án đc phân tích, đi kèm cả chi phí này kia, nhưng nhìn số tiền của các phương án đều... chóng hết cả mặt mày!!!

Nhưng tiền cũng chỉ là 1 trong những cái liên quan đến stress, khâu thời gian, công sức chuẩn bị mới gọi là... oải!!!

Cũng ko rõ trong thời gian này, mọi thứ với mình là gì, nhất là phần cv. Mình nhìn nó ở 1 góc độ khác và 1 con mắt cùng 1 thái độ đã hoàn toàn khác. Có những thứ nó rõ ràng hơn. Cũng có những thứ dứt khoát hơn.

Cũng ko rõ đây là thời kỳ trăng mật của mình, hay là thời kỳ dập mật của mình nữa. Rõ ràng là có 1 sự thay đổi rất đáng vui mừng, nhưng nếu cho mình nhiều thời gian hơn để sắp xếp, nhất là giảm chi phí di chuyển, thì chắc đỡ stress hơn!!! Haizz... thôi cố lên chiến sĩ đồng bào!!!!

Thứ Sáu, 22 tháng 2, 2013

Đã bận còn thêm bực

Đã bữa g bận tối tăm mặt mũi, mà còn gặp mấy ng rảnh rỗi dư hơi đưa chuyện bực bội cho mình thêm. Nghỉ tu 1 bữa để chửi cho đã tức cái.

1. Bất mãn với những ng suốt ngày chỉ biết trách móc, hờn dỗi. Có những việc ko như ý muốn vẫn xảy ra hằng ngày, nhưng tại sao ko nhìn nhận nó ở 1 khía cạnh khác tốt đẹp hơn??!! Có những ng rất ngộ, ngta làm cái gì cho mình, ko phải ngta hiển nhiên và mặc định phải làm, chỉ là vì xuất phát từ tình cảm thôi. Khi ngta làm tốt, cũng ko thấy lời cảm ơn gì cả. Còn khi ngta làm hơi trái ý mình 1 chút thì bắt đầu lê la càm ràm đủ thứ. Thôi, mai mốt khỏi ôm rơm rặm bụng, chừa cái tật tài lanh, cứ sau này khỏi làm thì đếch có sai. Ng làm tốt chẳng đc khen, làm ko tốt thì bị giận dỗi, ng ko làm thì cũng bị trách móc. Chẳng biết ăn ở sao cho đẹp lòng ng đây??!!

2. Bực mình với mấy ng nhiều chuyện. Cứ rảnh rỗi đếch có việc gì làm là tụ tập chém gió, quăng những cái "lời khuyên" "nho nhã" ra chiều ta đây biết điều, ta đây học thức để nói cho sướng miệng mình mà đếch cần biết hậu quả là gì. Còn cái ng "đc khuyên" thì cũng đếch cần biết đúng sai tầm xàm bá láp nghe ngóng gật gù, nuốt từng lời như thánh phán, rồi lại quay về làm khó làm dễ ng khác. Cứ thế thì những tên "nịnh thần" cứ ở đó ton hót nhá, "trung thần" cỡ mình thôi dạt ra. Mặc kệ chúng mày chơi với nhau!!! Đã chẳng lợi lộc gì, mà còn bị chúng cho "lên thớt" để mà "phán"!!!

3. Bực mình tiếp 1 số ng khác nữa. Việc của họ thì quan trọng, bản thân họ là ông hoàng bà chúa, việc ng khác thì tầm xàm, ng khác là đầy tớ trong nhà của họ hả mà nói những điều thiếu suy nghĩ như vậy??!! Toàn gặp mấy ng đầu óc thì ngắn mà cứ thích nói chuyện đao to búa lớn. Nghe mà điên cả ng!!! Chuyện gì tui thích làm, tui sẽ làm, còn tui đếch thích, thì tui ko làm. Cho nên khỏi mắc công ngồi đó chỉ đạo làm cái này hay cái kia.

Đã bận tới mức chả có thời gian mà nghỉ ngơi, còn gặp mấy ng rảnh rỗi, dư hơi!!

Thứ Sáu, 15 tháng 2, 2013

Gì đây chời??!!

Có nhiều lúc, ko có gì làm thì thôi, có chuyện thì nó nhùi cho 1 đống, làm gọi là tối mặt tối mày, từ công sở về đến nhà luôn!!!

Mấy nay mình phải làm mấy cái này nè nha:
1. Lên list các chỗ gửi trẻ. Xong rồi gọi điện cho từng chỗ, hỏi thăm coi có vị trí ko.
2. Lên list tìm nhà ở. Xong rồi gọi điện hỏi thông tin giá cả từng chỗ.
3. Gom danh sách chỗ gửi trẻ và nhà ở đưa vào map. Chứ hổng lẽ để chỗ gửi trẻ tít bên tây mà nhà tít bên đông chắc chít. Bởi, GIS ứng dụng vô luôn trong cuộc sống mới ghia chứ, cái này gọi là bệnh nghề nghiệp nè, haha.
4. Làm JBF: làm tag, in, dán, soạn đồ chơi... Hôm qua 2 mẹ con làm đến tận 11g đêm mà chưa xong, nhưng phải cho con đi ngủ. Sáng dậy sớm 1 mình lụi hụi làm. Mà hôm nay chồng báo cáo thành ra đêm qua đi lên lab làm đến đâu tận gần sáng mới mò về thì phải.

Rồi xong sẵn soạn đồ JBF, mình soạn luôn quần áo con cho vô bịch. Mai mốt rảnh ghé donate hết luôn. Phòng ngủ và đồ của con coi như xong. Thứ 2 rảnh nghỉ lễ đi maintain cái xe, rồi dọn lại hồ sơ giấy tờ, xong rảnh nữa thì dọn luôn cái tủ quần áo và gom đồ của mẹ luôn. Sao mỗi lần mình dòm cái phòng học của (vợ) chồng mình sao mình rầu ghê luôn (tại từ sau khi mình học xong mình ko còn sử dụng phòng đó nữa, chỉ có chồng thôi). Đồ đạc lổn ngổn!! Quyết tâm roài nghen, lần này dọn nhà là ko có chứa mấy cái linh tinh nữa.

Nói chứa đồ linh tinh mới nói. Bữa g soạn đồ chơi SuBin thì mình có 3 cái thùng: thùng để đem đi bán, thùng đem đi cất giữ lại, và thùng rác. Ông chồng thì cứ canh me cái thùng đựng rác ra dòm coi mình dục cái gì, rồi tha vào nhà cho đến khi mình la làng lên thì mới ngưng, còn ỏn ẻn bảo có làm gì đâu. Ông con thì mò ra cái thùng đem bán rồi tha sách trở vô cái kệ, ko chịu cho bán (bán cả sách và đồ chơi nhưng mà ổng chỉ lo canh me sách của ổng thôi). Coi, chịu đời nổi 2 ông tướng trong nhà ko??!! Lần này mà chứa đồ rác trong nhà nữa là 2 cái ông này chít với tui!!!

Roài, sau mấy hôm lụi hụi làm tùm lum vậy thì hôm nay mình bắt đầu xây xẩm và muốn bệnh roài, huhuhu.

Thứ Năm, 14 tháng 2, 2013

Chuyện lạ có thật!!!

Hôm trước mình và GB đã negotiate mọi thứ lương, start day này nọ xong hết rồi, g chỉ làm hồ sơ thôi. Tự nhiên hôm nay GB gọi lại, nói muốn điều chỉnh lương, họ muốn... tăng lên cho mình thêm 10% lương. Ặc!!! Kể cho Y với M nghe, tụi nó nói mới nghe lần đầu có chuyện employer tự động đề nghị lên lương kiểu này, haha.

Nhưng mà kết quả này đưa ra sau khi GB gọi cho bạn K. Mình nghĩ K đã nói rất nhiều điều tốt về mình nên mới sinh ra kết quả kỳ lạ dữ vậy. Bởi, OKC vẫn luôn là 1 hồi ức đẹp trong cuộc đời đi làm của mình!!!

Nhưng nói chung là vui. Y gửi message cho mình như vầy nè: Your story proves the old saying that gold will shine even if it's coated by dirt!

Haha ^^.

Thứ Sáu, 8 tháng 2, 2013

Giấc mơ có thật!!!

Cuối cùng, sau bao nhiêu nỗ lực suốt cả năm trời, mình cũng đã làm đc điều mà mình mơ ước: tìm đc 1 việc mới ở MPO, dọn về khu Đông Bắc nước Mỹ, và dần dần ổn định gia đình.

Mình mong muốn tìm đc 1 cv ở MPO, lý do là vì đây là môi trường tốt nhất cho 1 transportation planner như mình. Mình có thể làm về transportation, về bi-ped, về transit, làm về GIS... Nói chung, đây là 1 môi trường lý tưởng nhất cho 1 ng làm nghề như mình. Và nay, mình đã đạt đc điều đó.

Mình muốn dọn về khu Đông Bắc là vì sau khi nói chuyện với nhiều ng, mình biết rằng hễ cứ càng gần DC, thì cơ sở hạ tầng, kinh phí dự án... tất cả đều tốt hơn và đều đc đầu tư nhiều hơn. Chẳng hạn như E kể DC rót 35M cho việc xây thêm 30 khu open space. Nhưng chỗ MPO ở L như Y mỗi năm chỉ nhận đc 4M cho toàn bộ dự án giao thông. Cộng thêm khi mình coi bảng xếp hạng về giáo dục, thì hầu như những bang xếp trong top 20 về giáo dục đa số là các bang ở Đông Bắc. Mà nghĩ cũng đúng, các trường ĐH nổi tiếng ở Mỹ như Harvard, Yale, Comlumbia,... tất cả đều ở Đông Bắc. Chính vì những lý do đó, mình lại càng muốn làm việc và sống ở khu phía Đông này ^^.

Bây g tìm đc cv thoả mãn nhiều thứ mình muốn, tự nhiên thấy... trống rỗng. Ko hề hồi hộp, cũng chẳng vui sướng kiểu vỡ oà như ngày xưa... Hình như mình vẫn chưa tin, nhỉ??!! Cộng thêm chỗ này họ làm hết toàn bộ Visa cho mình, từ giấy tờ cho đến đóng phí, v.v... Nói chung là suôn sẻ 1 cách... đáng mơ ước!!!

Nhưng dù sao đi nữa, những nỗ lực ko ngừng nghỉ của mình suốt 1 năm qua đã đc đền đáp xứng đáng!! Và mình lại càng thêm tự hào về bản thân, về khả năng tự lập của bản thân mình (tất nhiên đc kết quả như thế này phải kể đến cả sự may mắn nữa chứ nỗ lực bản thân cũng ko thể biến giấc mơ thành hiện thực). Mình hy vọng mình sẽ có 1 khởi đầu mới nhiều thuận lợi. Thế là năm nay có 1 cái tết trọn vẹn niềm vui rồi.

Bây g là chương trình dọn dẹp đồ đạc, và chuẩn bị dọn nhà thôi!!!

Thứ Hai, 28 tháng 1, 2013

Lại căng thẳng

Haizz... lại bắt đầu căng thẳng rồi. Bình tĩnh, bình tĩnh lại cái nào!!!!

Thứ Tư, 23 tháng 1, 2013

Mọi thứ đã lên thớt!!!

Ko hiểu sao lần này mình can đảm hơn, và đưa ra hết mọi thứ trước khi thực hiện, chứ ko đợi có kết quả rồi mới nói. Nhưng nhờ như vậy, mình thấy mọi thứ rõ ràng hơn và dẹp hết tất cả mọi lo âu muộn phiền sang 1 bên để tập trung cho nội dung chính.

Hôm trước đi DC gặp P, nói chuyện mới ngã ngửa nhiều chuyện xảy ra xung quanh với nhiều bạn bè cũ. Những khúc quanh, những ngả rẽ, những góc tối của mọi người... Đến hôm qua, thì lại phát hiện ra 1 khúc quanh khác của NT... mới thấy cuộc đời sao nhiều biến động thế??!! Dù mình ko vui khi đi làm, ko hài lòng với cv của mình, nhưng ít ra, mình bình an. Và dù ngoài kia biển có động, dù cuộc sống có nhiều dấu hỏi, thì mình vẫn bình an với gia đình là điểm tựa... Nghĩ lại, so với nhiều ng, mình quả là quá may mắn??!!

Có những ng, mình vẫn nghĩ và thầm ước, phải chi mình đc như thế. Nhưng cuộc sống mỗi ng đều có những lo toan riêng của bản thân cả. Nhưng mình thì vốn chỉ lo toan, suy nghĩ cho 1 cuộc sống khác viên mãn hơn, chứ chưa bao g phải lao đao suy nghĩ bước vào 1 góc tối của cuộc sống cả...

Sau khi đọc và biết sơ qua chuyện của Tr, mình lại nghĩ đến T... Có lần mình đã nói với cả 2 ng: cuộc sống này công bằng lắm, mất cái này sẽ đc bù cái khác!! Mình ko biết Tr đang mất hay đang có, hay là đã mất rồi và đã có cái khác... nhưng mình biết rằng Tr đã có những chông chênh trong cuộc sống của riêng mình... Đó là những gì phải bù vào cho những thứ Tr đã trải qua, đã chiếm lấy trong quá khứ??!! Còn T, đã hết chông chênh chưa?? Đã bù vào những gì cho những việc đã làm trong quá khứ??!!

Thôi ko lan man nữa. Nhắc đến những việc đó để thấy mình may mắn, cũng có lẽ vì mình luôn sống đúng với lương tâm của mình.

Quay về chủ đề chính. Lần này thì những thứ râu ria đã xong, chỉ còn nội dung chính. Hy vọng đây là lần cuối cùng!!!

Thứ Sáu, 18 tháng 1, 2013

Oh My, Oh Dear....

Hôm nay làm 2 chuyện quan trọng, và chờ 2 cuộc gọi quan trọng...

Cuối cùng thì cũng làm xong 2 chuyện, khá suôn sẻ. Kết quả cũng đến, chưa đi đến chặng đường cuối của sự kết luận nhưng khởi đầu ko mấy làm mình thất vọng!!! Haizzz... hồi hộp đến muốn rớt tim khi bắt đầu luôn. Nhưng cũng may nhận đc câu trả lời trước lễ.

OK, vậy thì coi như 2 gánh nặng đã đc trút xuống! Ăn uống nghỉ ngơi thoải mái 3 ngày lễ, và chờ kết quả vào tuần sau vậy!!

Ko biết vì sao nhưng tự nhiên hôm nay thấy mình mean hơn với những ng ko cần phải nice!!!! Nhưng với mình như vậy là tốt và nên phát huy, ặc!!!

1 chuyến đi

Thế là mình đã hoàn thành xong chuyến đi DC gần 1 tuần. Chuyến đi này khác hẳn năm ngoái, cả về tinh thần, trải nghiệm, và tâm thế.

Về tinh thần, mình thoải mái hơn năm ngoái, vui vẻ hơn năm ngoái, enjoy hơn năm ngoái. Cả ng bạn đồng hành Y của mình cũng vậy. Cả 2 bàn về nhiều thứ hay ho hơn, nhiều kế hoạch hơn, và tự tin hơn.

Sau nhiều lần thăng trầm, mình hiểu rõ hơn cv của mình, những gì cần làm và muốn làm. Mình biết cách nói chuyện và bàn bạc cv với những ng khác hơn.

Và năm nay đã ko còn ai hỏi mình học trường nào nữa, họ hỏi mình làm ở đâu. Chứng tỏ hoặc là mình đã già đi, hoặc là tác phong đã professional hơn ^^.

Ngoài những thu hoạch trong chuyên môn, lần này mình đi cũng gặp gỡ lại nhiều bạn bè cũ hơn, như là E, P, vc C và A. Những cuộc gặp gỡ đôi khi rất ngắn, nhưng đọng lại trong mình là niềm vui và sự xúc động. Như vc C, đếm ngược lại thì mình và họ đã 5 năm ko gặp từ ngày họ dọn lên NY và sau đó là ổn định ở Virginia. Nhưng cuộc gặp gỡ có cảm giác như tất cả chỉ là hôm qua và khoảng thời gian 5 năm ko là gì cả. Đôi khi nghĩ lại, thì đó là 1 cơ duyên, sự may mắn khi có đc những sự thân tình như thế ở cuộc sống này. Cũng ko đơn giản khi cả nhà (có cả Caleb 18 tháng) cùng nhau lái xe gần 2 tiếng đồng hồ, trời thì mưa, hôm đó lại đầy sương mù để gặp mình, và chở mình lên khi ng Việt Eden để ăn uống, nói chuyện, rồi hối hả chạy về để kịp buổi study group lúc 3g chuẩn bị cho certificate exam sắp tới. Nghĩ lại, vẫn cảm thấy ấm áp và xúc động khi có những ng bạn như vậy!!

Hay như P, dù biết bạn cũng bận rộn chuẩn bị về lại NJ để chuyển nhà cho kỳ học sắp tới vẫn tranh thủ chạy lên DC 2 ngày để dắt mình đi vòng vòng chơi, ăn uống. Cảm giác như 2 đứa vẫn còn ở tuổi 20, hồn nhiên như khi cả đám đi thực tập ở Đà Lạt vậy!!!

Ước gì thời gian ở lại dài hơn và ước gì đc gặp nhiều bạn hơn, nhỉ!!!

Hôm nay vừa trở về, và bắt đầu cho 1 sự thay đổi, bằng 1 cú điện thoại!!! Cũng hồi hộp, nhưng việc gì tới cũng sẽ tới, của mình thì là của mình thôi!!! Có những việc mình ko control đc, vậy hãy để cho ông trời quyết định vậy!!! Good luck!!!

Thứ Năm, 10 tháng 1, 2013

YAY!!!!!!!!!

Vừa mới nhận đc cuộc gọi. Thiệt là bất ngờ rằng chỉ sau 2 ngày mà đã có kết quả trên cả mong đợi (lúc đầu đc báo 2 tuần mới có kết quả)!!! Nhưng đây là 1 cuộc chiến dài hơi cho nên vẫn còn nhiều thứ phải làm trước khi đạt đc cái mà mình mong muốn. Nhưng dù sao, mục tiêu mà mình đặt ra đã đạt đc!! Có những thứ quan trọng hơn kết quả cuối cùng!!

Chúc mừng mình!!! 1 cảm giác thành công và... rất YOMOST!!! Haha =D.

Dù sao có 1 back up plan khác chắc chắn và an toàn đã làm mình yên tâm hơn. Và thật ra, dù là back up plan, nhưng trọng số của nó cũng hơi lớn vì những lợi ích lâu dài mà nó mang lại cho mình cũng đáng kể...

Haizz... hôm qua 2 vc cũng có ngồi bàn sơ sơ, nếu chọn 1 trong 2, thì chọn cái nào, nhưng cái nào cũng có ưu và khuyết của nó nên vẫn còn phân vân quá!!!

Hy vọng lần này ko giống như hồi ở V và H =D.

Nãy g sung sướng quá và cười ko khép miệng đc luôn, hihihi =D.

Thay đổi

Là 1 ng sinh ra ở cung Kim Ngưu, tính ỳ của mình khá cao và mình ngại nhất là sự thay đổi. Nhưng mà cuộc sống vẫn vận động ko ngừng nghỉ, và dù mình có ko thay đổi, nhưng mọi thứ xung quanh vẫn vận động, và vì thế chính mình cũng thay đổi theo từng ngày.

Có những thứ tưởng chừng đã xảy ra lâu lắm, có những thay đổi chóng mặt tưởng chừng phải trải qua vài năm mới đc như thế. Nhưng cũng ko hẳn.

Chẳng hạn như 1 năm về trước, cũng chuyến đi lên DC để dự TRB, có thể nói là 1 cơn khủng hoảng của bạn mình: gặp 1 sự cố lớn trong cuộc sống,  hôn nhân tan vỡ, sự nghiệp ỳ ạch... 1 ng bạn thân luôn tươi vui cởi mở mà trước đó 2 năm mình biết đã thay đổi, biến thành 1 con ng khác, khe khắt hơn, khốc liệt hơn, và năng động hơn. Cũng còn may, tất cả những thứ đó cũng ko vùi đc sự mạnh mẽ vươn lên của bạn. Và năm nay, cả 2 cũng cùng đang chuẩn bị cho chuyến đi TRB tuần sau, bạn lại thành 1 con ng khác: 1 tình yêu mới, 1 hôn nhân mới, và 1 sự nghiệp rạng rỡ... Chỉ trong vòng 1 năm, 1 ng có thể đi từ 1 vực thẳm bước lên đỉnh cao của cuộc sống, đó ko phải là sự thay đổi lớn sao??!!

Và chính vì có nhiều thứ thay đổi như thế, nhanh như thế, khác biệt nhau như thế... và đối diện với sự lựa chọn của chính mình, mình đang tự hỏi: quyết định của mình ngày hôm nay sẽ dẫn cuộc đời của mình thay đổi như thế nào trong tương lai???

Hôm trước nghe bà Th than thở về 1 sự lựa chọn sai lầm trong quá khứ, và ước gì đã ko lựa chọn như thế, mình đã nói thế này: Mỗi sự lựa chọn đc đưa ra dựa trên lượng thông tin mình có đc và nó chỉ mang tính thời điểm. Vào thời điểm A, mình có lượng thông tin A, và mình đưa ra quyết định A. Ở thời điểm B, mình có lượng thông tin B, và mình đưa ra quyết định B. Ko thể lấy thông tin B để phán xét cái quyết định A đc. Cho nên ko có gì phải hối hận cả.

Điều mình có thể làm đc, là làm sao thu thập đc lượng thông tin nhiều nhất có thể, chính xác nhất có thể, và tổng hợp nhất có thể để đưa ra 1 quyết định ít ảnh hưởng và tổn thương đến cuộc sống của mình và ng xung quanh nhất có thể.

Thôi, suy nghĩ nhiều quá. Bây g chuẩn bị đồ đạc đi DC tuần sau đây :).

Thứ Ba, 8 tháng 1, 2013

Viết vội

Hôm qua, download 1 mớ truyện xuống điện thoại. Đọc đc 1 vài trnag đầu của Hãy nói yêu thôi, đừng nói yêu mãi mãi. Học đc rất nhiều thứ chí lý hay ho từ những điều trong đó. Sẽ đọc hết và viết ra cảm nghĩ của mình khi đọc xong.

Thôi đi về đây, chuẩn bị cho buổi chiều có 1 việc quan trọng cần làm.

Vì ko hy vọng nên tâm lý rất thoải mái. Và vì còn 1 backup khác chắc chắn hơn nên tâm lý cũng ko nặng nề gì cả. Nhưng mình sẽ cố hết sức để thử coi nếu mình cố gằng thì có đc cái gì ko. Đc hay ko đc nhiều khi cũng ko hẳn là phụ thuộc vào biểu hiện của mình. Nhưng mình muốn thử coi sức của mình đang ở đâu, hehe. Cố lên chiến sĩ đồng bào!!!

Thứ Hai, 7 tháng 1, 2013

Có những niềm vui nho nhỏ

Như là ngồi nhớ lại những điều thú vị của bé cưng nhà mình. Ở tuổi này bi bô là dễ thương nhất. Nói những gì mình suy nghĩ, và nói những thứ ngộ nghĩnh trẻ con.

Như là có 1 ng bạn thân, chia sẻ những buồn vui, những tham vọng, những mơ ước trong công việc và cuộc sống.

Như là có 1 chỗ dựa bình yên đi về mỗi ngày.

Như là có 1 công việc để yên tâm với những cái bill hàng tháng.

Như là có 1 ước mơ để mình cố gắng nỗ lực đạt đc. Có khi mình phí công vô ích, nhưng nhờ những ước mơ đó, mình thấy mạnh mẽ hơn trong cuộc sống và khát khao hơn những điều tốt đẹp trong tương lai.

Những niềm vui, nho nhỏ thôi, nhưng làm mình cảm thấy bình yên mỗi ngày!

Thứ Sáu, 4 tháng 1, 2013

Mệt quá thân ta này!!!

May mà "chương trình" dời sang thứ 3 rồi, chứ nếu ko có mà xách dép chạy cũng ko kịp, hix... Sao mà mình ghét cái việc phải ngồi soạn, học, xem, đọc, tập,... kiểu này quá!!! Lúc soạn cũng căng thẳng, ko biết có sót phần nào ko, ko biết làm vậy đã đủ chưa... lúc tập cũng căng thẳng... mà có nhiều khi xong rồi, hạ màn rồi, cũng vẫn còn mệt!! Chồng bảo, huyết áp lại sắp tăng giảm thất thường nữa ^^.

Có vẻ như chương trình bên L thì chắc chắn hơn. Và mình cũng tìm đc rất nhiều ưu điểm của L. Nhưng để coi sao!!! Có khi ng tính ko bằng trời tính.

Nhưng lạy trời  cho 1 trong các plan này thực hiện đc với cái nha!!! Hy vọng ko có cái nào bị fail!!! Cố lên chiến sĩ đồng bào!!!

Thứ Năm, 3 tháng 1, 2013

Mất ngủ

Đêm trước ngủ tới 3g sáng thì dậy. Đêm qua 3g sáng mới chợp mắt đc 1 tí. Mà ngộ, là khi ko ngủ đc, thì những suy nghĩ tràn vào đầu toàn là những thứ linh tinh làm ngta bực mình và muốn nổi điên.

Lại nhớ tới những lời hứa "lèo", những "bộ mặt", và những chuyện mà sao đã trôi qua rất nhiều năm, mình vẫn ko thể quên và ko thể tha thứ đc, nhỉ??? Chẳng thà ko nhớ tới thì ko sao, nhưng chỉ 1 chút chuyện nhỏ cũng làm mình nhớ tới những điều đó. Đôi khi mình còn bực với chính mình: chẳng lẽ những thứ tốt đẹp sau đó chưa đủ để bù đắp cho những lời nói và hành động thiếu suy nghĩ năm xưa??

Xấu xa, thì chỉ 1 lời vô tình là đủ để mình "quy tội" và suy diễn. Có lẽ vì những tổn thương ngày xưa là quá sâu sắc, đến nỗi những thứ tốt đẹp khác bôi đắp lên vẫn chưa xoa dịu đc nó??

Mà sao dạo này mình ghét cái thói rởm đời của 1 vài ng ghê!! Biết thì chỉ có tí ti, nhưng lại hay ra vẻ là chuyên gia. Suốt ngày nhai đi nhai lại mấy chuyện đó nghe mà bực cả mình và nhức cả đầu. Sao nhiều ng nói chuyện chẳng để ý đến khán giả nhỉ?? Chỉ nói cho sướng mồm mình là sao nhỉ??!!

Bản tính con ng là ko thể thay đổi đc, chứ đừng nói là 1 sớm 1 chiều. Mình ko thể bắt 1 ng thích diễn kịch ngưng diễn xuất, vì diễn xuất đã là thói quen, và là bản năng của họ. Có thể vụng về, có thể thô thiển, nhưng là đặc trưng tính cách ở họ. Nhưng mình lại phải quay ngược lại bực mình với chính bản thân mình. Thế thì mắc mớ gì đến mình đâu?? Ừ, thì họ có chút lợi dụng mình vào vai diễn quần chúng của họ. Ừ, thì là mình ko thích xem kịch vì 30 năm nay coi 1 vở tuồng khác đã đủ vốn và đã mệt mỏi lắm. Nhưng mà cứ mặc kệ họ. Mặc kệ ai sống thế nào thì cứ sống thế đó. Mắc chi mà bực mình năm này sang tháng nọ làm cái gì??? Phiền phức thế!!! Có khi chính mình đang tạo ra những bực bội ko đáng có trong cuộc sống của mình!!

Y đã gửi cho mình thông báo. Và mình cũng đang chuẩn bị cho 1 vài thứ khác. Càng gần đến sự thay đổi thì trong mình lại có 2 mâu thuẫn: vừa muốn nó nhanh nhanh, chấm dứt những chuỗi ngày ko đc là chính mình, vừa muốn nó chậm lại, để vẫn đc vui chơi cùng bạn bè và gia đình ở đây...

Ôi, ước gì bây g đc đi ngủ!!! ^^ Sao mới đầu năm mà mình lại đi nghĩ tới mấy cái chuyện bực mình này làm gì nhỉ???

Đọc báo

Hôm qua mất ngủ, nên lên mạng, thấy chị Y đăng link bài này, vào đọc.

next
Thứ Năm, 03/01/2013 - 09:39

Đàn bà ích kỷ với nhà chồng là có lý do!

Hồi trước, khi chưa đi lấy chồng, dù bị dọa “lấy chồng khổ lắm” tôi vẫn nghĩ đơn giản là nếu hai bên hết lòng vì nhau, mình coi người nhà chồng như người nhà mẹ đẻ thì họ cũng sẽ thương yêu mình như con. Ấy thế mà...

Sau 3 năm làm dâu, tôi chẳng thực hiện được tí nào điều tôi từng nghĩ. Xích mích với bên nhà chồng từ to đến nhỏ tôi đều trải qua cả. Thật lòng tôi cũng dần nghiệm ra, đàn bà hầu như ai cũng ích kỷ với nhà chồng hết. Ngẫm thấy sự ích kỷ đó của tôi và đa số chị em đã và đang làm vợ, làm dâu chẳng có gì sai trái. Bởi:

Đàn bà ích kỷ với nhà chồng là có lý do!

Thứ nhất, nhà chồng chẳng mấy khi thực sự coi dâu là con nên mình cũng chẳng cần coi họ là ruột thịt. Hồi đầu mới về nhà chồng, tôi tâm niệm mình chịu thiệt, mình tình cảm trước để họ tình cảm lại. Nhưng nhà chồng tôi thì chẳng đáp lại nhiệt tình đó của tôi tí nào. Họ ra oai, giở giọng dạy bảo, đe nẹt con dâu mới. Tôi cực kỳ ghét kiểu “Dạy dâu từ thuở bơ vơ mời về”. Người với người sống với nhau bằng chữ tình. Nhưng nhà chồng tôi thì lại thích đàn áp để tỏ rõ sự nguy hiểm.
Bố mẹ dù là bố mẹ chồng cũng phải yêu thương, quan tâm, chăm lo cho con cái. Đằng này thì họ chỉ biết đòi hỏi con dâu. Con dâu làm sai thì xỉa xói. Con dâu sống tốt bằng mấy họ cũng không bao giờ để ý, mà chỉ cần sai một điều gì thì nhớ dai lắm. Lúc nào, họ không bằng lòng với con dâu điều gì thì sẵn đào bới lên tạt vào mặt mình. Nhục nhã vô cùng.
Trong mắt họ chẳng bao giờ mình là con đẻ thật sự. Phụ nữ chỉ là những ô sin miễn phí dưới cụm từ hoa mỹ “con dâu” của họ mà thôi.
Thứ hai, dù có hy sinh đến mấy, bố mẹ chồng cũng chẳng bao giờ ghi nhận công lao của mình. Họ luôn coi đó là trách nhiệm bắt buộc của con dâu.
Sau 3 năm làm dâu, bố mẹ chồng vẫn lăm le bảo tôi là “Tao chưa thấy mày làm được việc gì ưng ý”. Trong khi đó, 3 năm về đây, tôi đổ bao xương máu cho gia đình chồng. Tiền vợ chồng tôi tiết kiệm mỗi năm hơn 100 triệu cũng phải đổ về cho bố mẹ chồng tôi xây sửa nhà. Đám cưới em chồng, vợ chồng tôi cũng phải đứng ra lo liệu…
Nhà chồng lúc nào cũng nghĩ tiền con họ làm ra phải mang về đưa cho bố mẹ, anh em mới đúng. Còn vợ mà cho bố mẹ đẻ 1 ít, kiểu gì cũng bị chửi “Toàn lấy của nhà đem về mẹ đẻ”. Họ đâu có hiểu nếu không nhờ con dâu vun vén, nhịn ăn tiêu thì còn lâu mới có tiền cho họ đổi đời.
Tôi rất bực với kiểu nhà chồng luôn coi con trai mình là vàng là bạc, con dâu thì chẳng khác gì… cỏ rác. Chả thế mà ngày tôi mới lấy anh xã và cho đến tận bây giờ, anh chị em nhà chồng, họ hàng nhà chồng toàn bảo tôi: “Kiếp trước phải tu mấy kiếp mới lấy được thằng D vừa ngoan, vừa tu chí lại biết kiếm tiền”. Họ đâu có biết, anh cũng có vô số tật xấu và kiếm tiền còn ít hơn tôi.
Bao nhiêu công lao bỏ ra mà tôi chẳng được ghi nhận. Vì thế nên tôi không ích kỷ với nhà chồng không được. Có họa thần kinh mới đi yêu thương, hy sinh hết mực cho những kẻ khinh rẻ, chẳng coi mình và công sức của mình ra gì.
Thứ ba, có được mấy ông chồng hy sinh cho nhà vợ mà đòi người vợ phải hy sinh cho nhà chồng?
Ông chồng nào cũng tự phong mình làm thuyền trưởng lèo lái gia đình. Và vợ - thuyền phó thì luôn phải nghe theo lệnh thuyền trưởng. Mà lệnh của chồng là gì “Đưa tiền cho bố mẹ anh!”, “Em phải có nghĩa vụ với nhà anh!”, “Mẹ anh là số 1, em phải học tập mẹ!”.
Vâng, nhưng lỡ vợ mà có hỏi đến nhà mẹ đẻ 100 ông thì 99 ông sẽ nói “Gái lấy chồng như bát nước đổ đi!”. Ông chồng nào cũng thực hiện rất chuẩn câu “dâu con rể khách”.
Bố mẹ vợ thì chẳng bao giờ nghe chồng nhắc là phải hỏi thăm, biếu quà hay quan tâm gì cả. Còn bố mẹ chồng thì chỉ đứt cái móng tay thôi cũng là chuyện lớn. Việt Nam buồn cười thật, đàn ông lấy vợ thì chỉ biết vợ, nhưng đàn bà lấy chồng thì phải lấy cả gia đình chồng. Thử hỏi thế ai mà chịu nổi.
Chúng tôi là phụ nữ, cũng có bố, mẹ sinh ra, cũng được nuôi ăn học đàng hoàng chứ đâu phải từ trên trời rơi xuống. Nên khi các anh coi nhà vợ như vô tình, giống như chúng tôi từ trên trời rơi xuống thì chúng tôi cũng đối xử lại nhà các anh như thế. Đó là quy luật tất yếu thôi!
Thứ tư, phụ nữ là con người, có giới hạn chứ không phải siêu nhân sức lực vô biên mà lo cho nhà chồng từ A đến Z được
Đàn bà lo cho chồng con đã mệt đứt hơi ra rồi còn hơi sức đâu mà chăm chút từng ly từng tí cho bố mẹ chồng, anh chị em nhà chồng được. Đi làm về hầu cả thằng bé thằng lớn, quay cuồng công việc nhà. Bố mẹ chồng thấy con dâu bận không thương, không giúp con thì thôi. Đằng này lúc nào cũng đòi hỏi.
Phụ nữ ích kỷ nhưng có phải ích kỷ cho mình đâu, tất cả cũng chỉ vun vén cho chồng con. Tiền chồng làm ra mình giữ lại cũng chỉ vì tương lai lo cho con ăn học đàng hoàng, mua cho con cái nhà tử tế. Thời gian có thì cũng phải dạy dỗ, chăm sóc con cái chứ chẳng bao giờ lo được cái gì cho bản thân.
Ấy vậy mà bố mẹ chồng lúc nào cũng cạnh khóe, đòi hỏi.
Trên đây chỉ là 4 lý do nhỏ mà tôi liệt kê tạm từ chính bản thân. Tôi nghĩ để nói hết các nguyên nhân tại sao đàn bà lại và phải ích kỷ với nhà chồng thì còn dài lắm.
Làm người, trước tiên là phải trân quý nhất chính là bản thân mình. Điều quý giá thứ hai chính là cha mẹ - người sẵn sàng chịu thiệt thòi, sẵn sàng nhường mọi thứ cho mình. Tiếp đó là con cái, máu thịt mình sinh ra. Đó là những người ta phải hết lòng yêu quý, trân trọng, hy sinh…
Còn nhà chồng tôi hay nhà chồng bạn, nếu chỉ biết nhận mà không biết cho thì phận dâu con cũng chẳng dở hơi mà lao đầu vào hy sinh tất cả. Người ta cho mình ăn trái đắng thì sao có thể trả quả ngọt được chứ!
Theo TTVN

Rồi, đọc xong, có 1 vài nhận xét như vầy:
1. Đa số là mình đồng ý với ý kiến trên (đồng ý trên tinh thần có chung quan điểm, ko phải có chung hoàn cảnh nhé!!).
2. Càng ngày thì cái sự bình đẳng nam nữ thể hiện ngày càng nhiều, nhất là trong chuyện "nhà anh, nhà tôi, nhà chúng ta". Mình đồng ý với suy nghĩ này của bài viết. Rất buồn cười, nhiều ng chả bỏ công đẻ, chả mất công nuôi, chả bỏ ra xu nào, thậm chí nhiều nhà đám cưới thì 2 bên cũng chi bằng như nhau, nhưng tự nhiên lại mặc nhiên cho mình 1 cái quyền to tát là "sở hữu", và "muốn làm gì thì làm, muốn sai bảo gì thì sai, thích nói gì thì nói".
3. Tất cả mọi thứ tình cảm trên đời này là "đường 2 chiều" cả. Nếu 1 ng nào đó tốt với mình, thì dù ko họ hàng, bà con, thì vẫn đc mình trân trọng, yêu quý, và đáp lại. Nếu 1 ng nào đó xử tệ với mình, thì dù bà con, họ hàng, nhà chồng, nhà vợ, thì mình cũng sẽ thờ ơ đáp lại hoặc dẹp luôn quan hệ cho đỡ rườm rà.
4. Nhiều khi nghĩ, nếu tất cả các nhà chồng đều hiểu đc những việc này, và các cô con dâu biết cách để bảo vệ chính mình và quan điểm của mình như bài viết trên, thì chắc là ko lâu sau, xã hội VN chẳng còn cảnh phong kiến nữa. Nghĩ thôi cũng thấy thích!!!
5. Và đang suy nghĩ, thế hệ ba mẹ mình, đa phần chủ đề của những cuộc hục hặc với nhau là cũng về chuyện "nhà nội, nhà ngoại", nhưng tư tưởng vẫn ko tân tiến như bài này. Thế hệ của mình thì 1 số ng dã suy nghĩ đến đc mức như bài này viết. Cho nên mình đang tự hỏi, đến thế hệ con mình, các cô con dâu sẽ có suy nghĩ gì, nhỉ???

Thứ Tư, 2 tháng 1, 2013

Chào 2013

Chào 2013!!! Thế là 1 năm khá yên ả đã trôi qua. Mở đầu của năm 2012 ko lấy gì làm may mắn và vui vẻ cho lắm với những ngổn ngang chồng chất, những trận down liên miên xối xả. Nhưng mà cuộc đời là những ngọn sóng, khi ở nơi thấp nhất, là lúc chúng ta chuẩn bị lên cao. Mình thì vẫn chưa đc lên cao (như mình muốn), nhưng có lẽ đã lên đc lưng chừng của ngọn sóng.

Đầu năm 2012 cũng bắt đầu bằng những việc vặt vãnh và ko vặt vãnh với những điều bực mình và thiếu niềm tin với 1 số ng và 1 số việc. Là lúc để nhìn lại nghiêm túc 1 vài chuyện và bản thân mình. Có khi, đi qua những nỗi buồn và chông chênh, bước đi sẽ vững vàng hơn mặc dù cái nhìn với sự vật và con ng trở nên khắc nghiệt hơn. Chẳng hạn như sự tha thứ và hy sinh sẽ vì thế mà bị thu nhỏ lại, chứ ko hào phóng như trước.

Năm 2012 khởi động với mong muốn ko đi du lịch, nhưng rốt cuộc là cũng có 1 vài road trip, plan và bất ngờ đều có.

Năm 2012 khởi động cho 1 vài chuyện trong sự nghiệp. Tuy ko đạt đc kết quả mong muốn nhưng con đường đã đỡ gập ghềnh hơn, và cũng đã quen thuộc hơn.

Năm 2012 trôi qua ko hẳn là êm ả, nhưng cũng ko đến nỗi thất bát. Cũng có những niềm vui đến từ dạo giữa đến cuối năm. Công việc cũng suôn sẻ hơn. Các mối quan hệ riêng và công cũng dần ổn định hơn.

Năm 2013, hứa hẹn nhiều thay đổi (và mình cũng quyết tâm thay đổi). Ko hẳn là fun, nhưng hy vọng là better.

Chào năm 2013, chào những hy vọng và chúc mọi ng nhiều điều tốt đẹp!!!!