Thứ Ba, 5 tháng 3, 2013

??

1. Hôm qua thì lo sốt cả vó vụ Mỹ cắt 85 tỷ. Vậy mà g cũng thấy bình thường. Ôi thôi, đúng là mình ko làm lớn đc mà. Chẳng lo nổi chuyện vĩ mô.

2. Có rất nhiều thứ ko phải cho đi sẽ nhận lại. Cũng chẳng ai cao thượng đến mức cứ hết lần này đến lần khác lại tự nhủ cứ cho ko cần nhận lại, dù rằng quan hệ là gì đi nữa. Có những ng vô tình rồi cố tình làm tổn thương ng khác hết lần này đến lần khác, nhưng khi có chuyện lại chạy đến nhờ vả và cứ như quên tất tần tật những thứ đã xảy ra. Mình cũng chẳng ngu ngơ và cao thượng đến mức coi như chẳng hề có chuyện gì xảy ra và cứ vô tư vô lo ôm rơm rặm bụng. Có những thứ tình cảm, dù điểm xuất phát của nó phải đc coi là cho đi ko điều kiện, nhưng chẳng ai  cho ko ai cái gì hoài, cũng chẳng ai cứ ngồi đó hưởng lợi hoài. Mình đã từng nghĩ thôi kệ, cứ cho đi, ngta nhận hay ko cũng đc, quan trọng mình là ng đc cho và cứ bước đi. Nhưng riết rồi, mình nghĩ, cho mà ko đòi hỏi, thì ng cho cũng bực mình, mà kẻ nhận chắc cũng chẳng thoải mái. Thôi thì thế nhé, đường ai nấy đi. Khỏi ai lo cho ai làm gì. Đỡ bực mình!!! Hứa luôn đấy!!!

3. Có rất nhiều thứ, nhiều giá trị nhân văn cứ mai một dần. Chẳng hạn lúc nhỏ, mình đc dạy ai tặng gì phải cảm ơn. Quà lớn quà nhỏ ko quan trọng bằng tấm lòng ng cho. Của cho ko bằng cách cho. Vân vân và vân vân. Nhưng lớn dần lên, cứ thấy ng xung quanh ném những điều này xuống sông xuống biển cả. Vừa buồn, vừa bực!! Những ng hoài cổ như mình, ôm lấy những thứ xa xưa cũ kỹ, đem những thứ cũ kỹ đi đo lòng mọi ng và nhận xét 1 giá trị qua những thứ cổ lổ ấy, mới thấy mình lạc hậu làm sao!!!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét