Thứ Tư, 6 tháng 1, 2016

Ko đề

Ngồi suy nghĩ... Về những gì đã trải qua!! Có thể dùng cảm xúc gì để đối mặt?? Có thể dùng từ gì để miêu tả?? Sống trên đời này hơn 30 năm, có lẽ điều duy nhất cảm thấy hài lòng và tự hào chính là bản thân mình!! Đôi khi mình nghĩ, vì sao có những ng mình thành tâm đối xử tốt như vậy lại ko hề biết trân trọng?? Mà thật ra điều đáng giận nhất lại chính là bản thân mình. Tại vì sao lại để thành ra như thế này??? Tại vì sao vẫn ko biết cách tự yêu thương, tự chăm sóc bản thân thật tốt?? Tại vì sao vẫn ko học đc cách yêu thương và trân trọng chính mình???

Bản thân bị tơi bời như vậy, nghĩ lại, thật ra lại chính là lỗi do mình!! Là mình cho ngta cơ hội tổn thương mình!! Là mình đã chủ quan, đã quá tự tin và quá coi thường sức sát thương của sự việc!! Dù đã quen thuộc với loại như vậy, dù ko chỉ 1 ng hay 1 lần, dù vết thương có nhỏ có to, có mạnh có yếu, có dài có ngắn, thì tổn thương vẫn là tổn thương. Cần có thời gian khôi phục và lành lặn!!!

Nhưng dù sao, điều an ủi vẫn là tính giác ngộ của mình  khá cao, cũng chưa muộn để học cách yêu thương bản thân mình, và buông xuống những ng/việc ko quan trọng.

Những việc xảy ra đều có lý do của nó. Mình càng phải cảm ơn ng/việc đã giúp mình buông bỏ gánh nặng trong lòng bấy lâu nay. 

Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời!!!

Có những việc, mình nghĩ mình đã control tốt. Có những việc mình nghĩ mắt nhắm mắt mở rồi tự huyễn hoặc mình nó ko xảy ra, hoặc ít nhất mình ko thấy.

Nhưng thật ra nó vẫn diễn ra. Đôi khi ngay bên cạnh, trước mắt mình mà mình ko biết.

Thì ra ko phải mình bỏ ra bao nhiêu sẽ nhận lại bấy nhiêu. Thật ra bản chất con ng là ko hề thay đổi!!! Điều đó lý giải nhiều việc!!!

Đôi khi buông tay cần 1 dũng khí. Mà đôi khi dũng khí lại sinh ra từ 1 quá trình mệt mỏi bất mãn lâu dài!! Bây g mình đã thật sự buông bỏ!! Ko ầm ĩ!! Cũng ko đau lòng!! 1 mối quan hệ đã chết!! Từ g, 3 chữ "ko quan tâm" sẽ đứng giữa mình và bạn!!! 1 mới quan hệ lâu năm như vậy, nghĩ ko buồn khi buông bỏ là ko đúng. Nhưng đôi khi nó lại là kết quả tất yếu của 1 bản chất ko thể thay đổi và 1 quá trình bào mòn lâu dài!!

Chúc bạn vui với sự lựa chọn của mình!! Sự quan tâm của mình từ g sẽ dành cho ng khác xứng đáng hơn!!

Có rất nhiều kiểu để kết thúc 1 mối quan hệ, chỉ ko nghĩ rằng của mình lại chết yểu theo cách này. Thôi thì dù quá trình kết thúc cũng ko lấy gì hay ho sạch sẽ, nhưng ít nhất kết cục ko quá bi thảm!!

Nghĩ lại những gì mình đã bỏ ra... Thôi thì cũng ko nên tiếc làm gì. Ít ra mình cũng ko thấy hổ thẹn, và mình cũng có thể nhìn thấy đc con đường này đã đi hết!!!

Thứ Ba, 5 tháng 1, 2016

Có phước thì hưởng

Có những ng, có phước mà ko biết hưởng. Họ nghĩ rằng chuyện ai đó tốt với mình là mặc nhiên. Hay có khi họ cho rằng ngta tự nguyện và xứng đáng đc/bị/phải đem phúc lợi đến tận miệng cho họ.

Mình thì suy nghĩ đơn giản lắm nha. Đối với ai mình cũng sẽ hết lòng. Mình sẽ chủ động đối tốt trước. Nhưng với 1 số ng có phước mà ko biết cách hưởng thì thôi, xin miễn lần sau nha!! Chứ mình ko có nhu cầu nai lưng ra vì mọi ng còn mọi ng coi mình như mọi đâu nha!!!

Thì ra đúng là khi đỉnh điểm của sự bất mãn sẽ đẩy con ngta tới sự bất cần. Đúng là ko cần cãi vã ầm ĩ, mặt nặng mày nhẹ. Nhưng tâm đã chết. Dù bên ngoài vẫn ân cần nói chuyện, nhưng ko còn tình cảm gì nữa. Phúc lợi lại càng ko cần bàn tới. Bây g có xin cũng ko cho chứ đừng nói là tự nguyện như ngày xưa.

Đôi khi cảm thấy sống nên công bằng với bản thân 1 chút. Túm lại cũng là 1 câu: ng ko vì mình trời chu đất diệt!!!

Thứ Tư, 18 tháng 11, 2015

Lòng tốt cũng cần đúng người!!!

Từ ngày nghe chuyện, rất bực mình, rất bức xúc! Bức xúc vì sự vô lý của câu chuyện thì ít, mà bức xúc vì cảm thấy thì ra những việc mình làm thì ra ko là gì với người khác cả!!

Khi lòng tốt, sự nỗ lực của 1 ng ko đặt đúng chỗ,đúng ng, thì xung quanh, dù cả trăm người đều nhìn nhận, người đc nhận lòng tốt đó cũng ko biết cảm kích. Họ sẽ mặc nhiên hưởng thụ, mà ko biết trân trọng. Thậm chí lợi dụng, rồi chà đạp nó!! Nói thật, nếu như có ng chỉ cần bỏ ra cho mình 1 nửa cái "lòng tốt và sự nỗ lực" như mình đã và đang bỏ ra thôi, mình nhất định sẽ tôn thờ ng đó tới chết!! Vậy mà tại sao có ng ko hề biết mình đang sướng như thế nào, ko hề cảm thấy cái phúc của mình, mà cứ ngang nhiên hết lần này đến lần khác mặc nhiên lợi dụng, mặc nhiên hưởng thụ, mặc nhiên chà đạp nó??!!

Mình đã nhiều lần thấy mẹ rơi vào cảnh này, vẫn luôn bảo mẹ "ko cần phải làm như thế!". Giờ đây, thật ra mình ko khác với những điều đó là bao!!

Thật ra mình từ trước tới g chưa bao g mở miệng than vãn mặc dù có rất nhiều thời điểm mọi ng đều nhìn mình và hỏi "sao bạn sống đc như vậy??". Bởi vì mình ko nghĩ như vậy là khổ. Nhưng mình ko than, ko khổ, ko có nghĩa là mình sống sung sướng!! Mình nghĩ, chỉ cần những gì mình bỏ ra, những ng xung quanh có thể cảm nhận đc nó, trân trọng nó.

Tất nhiên, mình sẽ ko cho rằng những việc mình làm là "hy sinh", mà chỉ gọi là "nỗ lực". Ngẫm nghĩ lại, cũng ko phải nỗ lực vì ng nào khác, mà cho chính bản thân của mình. Thôi thì ai có phước thì hưởng, còn ai ko có phước thì thôi. Mình ko thể sống như mẹ, suốt đời chạy đi năn nỉ ng khác cho mình làm ng tốt, ko cần báo đáp, thậm chí bị chà đạp. Ko hiểu từ lúc nào, mình đã nghiệm ra chân lý chỉ sống cho bản thân mình. Ít ra thì làm gì cũng nghĩ cho bản thân mình trước!! Cho nên khi việc này xảy ra, mình chỉ thấy hơi bực, hơi mỉa mai, chứ ko đau lòng như trước kia!!

Chỉ khi có việc xảy ra, mình mới hiểu ra rằng, có những việc như vậy là như vậy, ko có cái gì thay đổi đc! Có những ng sống như vậy là như vậy, ko bao g thay đổi, dù đã từng thất bại, mất mát cũng ko biết cách trân trọng những gì mình đang có.

Mình đã từng nghĩ có thể thỏa hiệp, nhưng nghĩ lại, càng nghĩ, càng ko thấy có 1 lý do nào dù là nhỏ nhất để mình có thể suy nghĩ lùi bước. Bởi vì, dù mình lùi bước, tức là mình sẽ hy sinh rất nhiều cho quyết định thỏa hiệp này (cái này là "hy sinh" thật sự, ko phải nổ lực hay cố gắng gì hết), thì cũng ko ai biết ơn hay trân trọng điều này cả!! Chẳng phải quá khứ, và hiện tại đã chứng minh điều đó rồi sao???

Hy sinh? Ngta chỉ đón nhận như mặc nhiên. Thậm chí có lúc họ còn lật ngược mặt coi như họ ban ơn cho mình nữa??!! Cuộc sống có bao lâu đâu. Mình nên tận hưởng niềm vui cho bản thân mình chứ!! Ngẫm nghĩ, thật ra cuộc sống hiện tại của mình cũng vui mà, cũng đầy hưởng thụ đó thôi!! Chính vì mình đã biết học đc cách yêu thương bản thân mình, cho nên hôm nay, đụng chuyện lớn như vậy, mình chỉ bức xúc nhẹ, chứ nếu như trước đây, thì đã là đau lòng đến khóc rồi!! Mà lần này mình suy nghĩ và ra quyết định thật lạnh lùng. Lạnh lùng tới nỗi mình phải gọi điện cho con bạn Y, hỏi nó, mày thấy tao quyết định vậy đc ko. Thì ra con ng khi bị bào mòn, họ cũng có lúc tàn nhẫn và tuyệt tình như vậy!! Thì ra, đỉnh cao của sự tàn khốc, ko phải là cuồng phong cãi vã rồi từ mặt nhau, mà chính là nhẹ nhàng nói "Tôi ko quan tâm nữa!!", và thật sự nguội lòng!!

Thôi thì mình cứ sống theo kiểu của mình vậy. Tưng tửng vậy mà vui! Quay mòng mòng vậy mà có ý nghĩa!!

Quả thật phim TVB nói 1 câu ko sai "Ng ko vì mình trời tru đất diệt". Thiệt đúng!!! Nhớ câu này nha!!! Ko bao g, ko bao g đc yêu thương ai hơn bản thân mình. Và ko bao g, ko bao g đc từ bỏ giá trị và nhân sinh quan của bản thân mình!!


Chủ Nhật, 9 tháng 11, 2014

Cuộc đời là những chuyến đi

Về nhà sau 5 năm lăn lộn, phấn đấu... 5 năm, nhìn lại, biết bao thay đổi!! Cảm thấy cuộc sống của mình quá sức may mắn!! Còn nhớ 5 năm trước đây, nhìn bạn bè ổn định, lập nghiệp, sinh con đẻ cái có gia đình bên cạnh, mình cũng ko khỏi tủi thân... Nhưng đúng là cuộc sống là 1 chuỗi sự vận động. Khi mọi thứ đứng lại, thì chỉ là bước thụt lùi và đi xuống!!

Thật sự thì ko khỏi cảm thương cho những ng bạn của mình, cũng tài năng, cũng giỏi giang, cũng xinh đẹp, cũng xứng đáng đc yêu thương và hạnh phúc, vậy mà g đây cũng chỉ đứng trong dòng xoáy của xã hội, bất lực nhìn những nỗ lực của mình trong công việc bị bóp méo, nhìn những cố gắng trong hạnh phúc gia đình bị đỗ vỡ!! Bản thân mình cũng hiểu, nếu như ko phải có sự ra đi 8 năm về trước, có lẽ g đây mình cũng chỉ là 1 trong những số phận như vậy!!

Thật sự thì lần trở về này, mình cũng muốn nhìn lại cái option "đi hay ở", nhưng trở về, chỉ nhìn thấy những buồn phiền, những ưu tư, những mệt mỏi!! Cho nên càng thêm quyết tâm ở lại. Ở lại để bản thân đc hạnh phúc. Ở lại để con cái đc vui vẻ. Ở lại để giữ 1 mái ấm cho riêng mình. Và ở lại để có thể giúp đỡ gia đình.

5 năm bên ngoài, lăn lộn với cuộc sống. Hơn 2 tuần về nhà, ko phải lo toan, ko phải suy nghĩ hôm nay ăn gì... Hơn 2 tuần về nhà, đc iu thương, đc sống trong tình cảm gia đình mà đã hơn 5 năm qua mình ko muốn nghĩ tới để khỏi phải chạnh lòng... Và cũng khi về nhà, mình mới thấy đc, có những thứ ko nên "trông mặt mà bắt hình dong". Có nhiều ng dù ít nói chuyện, nhưng lại cực kỳ tình cảm, và hết lòng. Nhưng cũng có nhiều ng dù luôn miệng yêu thương, lại là những ng rất ích kỷ, chỉ biết sống cho bản thân và cái tôi của mình!!

1 chuyến đi để lại trong lòng rất nhiều suy nghĩ, nhiều trăn trở, nhiều suy tư... Về cuộc sống, về tình ng, về quy luật... Lần trở về này là để ra đi??!! Ngưỡng mộ W kinh khủng!!

Cuộc đời là những chuyến đi!! Ko biết là mình may mắn đc là ng ra đi, hay bất hạnh vì là ng ra đi??!!

Chủ Nhật, 7 tháng 9, 2014

Chán!!

Dạo này có nhiều thứ thật chán!!! Chán lòng người, chán cuộc đời!!! Chỉ có thứ duy nhất làm mình vui lúc này là con trai!!

Ngẫm nghĩ lại, có những thứ nhân-quả thật đáng cười vô mặt!! Giống như khi mình bắt đầu, có những ng ra sức cấm cản, chửi bới, từ bỏ, vậy mà bây g lại xun xoe, dựa dẫm??!! Thậm chí khi họ xun xoe dựa dẫm, họ lại còn trơ trẽn tới mức cố tình quên đi những việc làm và câu nói ngày xưa, và vẫn dựng lên 1 câu chuyện để rằng họ đúng??!! Mình im lặng, xem vở kịch, và cười khinh bỉ trong lòng!! Chứ biết phải đối xử thế nào đây???!!!

Cũng có những ng, đã cho đi, đã hy sinh quá nhiều, để khi họ mệt mỏi, họ dừng lại!! Dừng lại, và bắt đầu kể lể, bắt đầu đòi hỏi, bắt đầu làm mọi ng xung quanh mệt mỏi, chán nản theo những lời than vãn, trách móc của họ!! Và dù mình  đã từng công nhận, từng cảm kích tấm lòng và sự hy sinh của những ng đó, vẫn ko khỏi mệt mỏi khi g đây chỉ nghe những lời than vãn, những thứ tiêu cực từ họ!!

Và những thứ nhân-quả khác vẫn xảy ra với chính trên bản thân những ng xung quanh mình, liệu họ có nhìn thấy?? Mình vẫn nhớ khoảng thời gian ngày xưa!! Những ngày ấu thơ vô tư, ko suy nghĩ... g đây còn đâu!!!???

Cuộc sống vẫn cứ trôi đi... Không gian, thời gian, và con người đều đã thay đổi!! Buồn thay!! Đôi khi ko biết sống vì điều gì, vì ai, và vì cái gì??

Khi bực bội, gặp chuyện ko như ý, thì ko bao g nó đến 1 cái, mà toàn đến cho 1 đống!! Đã chán rồi mà còn gặp chuyện đâm nản nữa chứ!!! Sao mà trong những lúc mixed feeling như thế này lại toàn nghĩ đến những chuyện ko vui và bực mình!! Những chuyện tự nhủ đã tha thứ mà vẫn ko thể quên??!! Vết thương cứ lâu lâu trái gió trở trời lại sưng tấy, đau nhức, mệt mỏi??!! Thôi, quên hết!!! Đi ngủ!!!

Hy vọng ngày mai khi thức dậy là 1 ngày mới, 1 tâm trạng mới, và nhiều điều vui mới!!!

Thứ Tư, 4 tháng 6, 2014

Mệt mỏi

Vậy là cuối cùng hôm nay cũng quyết định ở nhà nghỉ hẳn 1 ngày!!! Ko biết vì lý do gì... Chỉ biết mình cảm thấy rất mệt!!! Mệt với con đường mình đã chọn! Mệt với những thứ trách nhiệm trên vai mình! Mệt với những deadline có tên và ko tên, cụ thể và mơ hồ đang treo lơ lửng!

Y vẫn thường nói "You push yourself too hard!!" Mình đã từng nghĩ: đạt đc cái A, B, C này, mình sẽ tuyệt đối ko để bản thân lo lắng phiền não. Nhưng ko phải!! Khi đã xong cái A, B, C, thì lại đến cái X, Y, Z. Và với bất kỳ 1 thử thách nào, mình cũng "đối đãi" nó nhiệt tình với những stress, overwhelm, và "push myself too hard!!".

Nhưng mình lại ko dừng lại đc!! Mình chán ghét cảm giác lúc này!!!

Còn nữa, từ g xin thề ko bao g coi phim HQ nữa. Haizz... đã stress, coi phim để đỡ stress, ai dè coi càng mệt hơn!!!

Aija, fighting fighting!! Nghỉ ngơi ngày hôm nay, ngày mai là 1 ngày mới!!!