Thứ Tư, 18 tháng 11, 2015

Lòng tốt cũng cần đúng người!!!

Từ ngày nghe chuyện, rất bực mình, rất bức xúc! Bức xúc vì sự vô lý của câu chuyện thì ít, mà bức xúc vì cảm thấy thì ra những việc mình làm thì ra ko là gì với người khác cả!!

Khi lòng tốt, sự nỗ lực của 1 ng ko đặt đúng chỗ,đúng ng, thì xung quanh, dù cả trăm người đều nhìn nhận, người đc nhận lòng tốt đó cũng ko biết cảm kích. Họ sẽ mặc nhiên hưởng thụ, mà ko biết trân trọng. Thậm chí lợi dụng, rồi chà đạp nó!! Nói thật, nếu như có ng chỉ cần bỏ ra cho mình 1 nửa cái "lòng tốt và sự nỗ lực" như mình đã và đang bỏ ra thôi, mình nhất định sẽ tôn thờ ng đó tới chết!! Vậy mà tại sao có ng ko hề biết mình đang sướng như thế nào, ko hề cảm thấy cái phúc của mình, mà cứ ngang nhiên hết lần này đến lần khác mặc nhiên lợi dụng, mặc nhiên hưởng thụ, mặc nhiên chà đạp nó??!!

Mình đã nhiều lần thấy mẹ rơi vào cảnh này, vẫn luôn bảo mẹ "ko cần phải làm như thế!". Giờ đây, thật ra mình ko khác với những điều đó là bao!!

Thật ra mình từ trước tới g chưa bao g mở miệng than vãn mặc dù có rất nhiều thời điểm mọi ng đều nhìn mình và hỏi "sao bạn sống đc như vậy??". Bởi vì mình ko nghĩ như vậy là khổ. Nhưng mình ko than, ko khổ, ko có nghĩa là mình sống sung sướng!! Mình nghĩ, chỉ cần những gì mình bỏ ra, những ng xung quanh có thể cảm nhận đc nó, trân trọng nó.

Tất nhiên, mình sẽ ko cho rằng những việc mình làm là "hy sinh", mà chỉ gọi là "nỗ lực". Ngẫm nghĩ lại, cũng ko phải nỗ lực vì ng nào khác, mà cho chính bản thân của mình. Thôi thì ai có phước thì hưởng, còn ai ko có phước thì thôi. Mình ko thể sống như mẹ, suốt đời chạy đi năn nỉ ng khác cho mình làm ng tốt, ko cần báo đáp, thậm chí bị chà đạp. Ko hiểu từ lúc nào, mình đã nghiệm ra chân lý chỉ sống cho bản thân mình. Ít ra thì làm gì cũng nghĩ cho bản thân mình trước!! Cho nên khi việc này xảy ra, mình chỉ thấy hơi bực, hơi mỉa mai, chứ ko đau lòng như trước kia!!

Chỉ khi có việc xảy ra, mình mới hiểu ra rằng, có những việc như vậy là như vậy, ko có cái gì thay đổi đc! Có những ng sống như vậy là như vậy, ko bao g thay đổi, dù đã từng thất bại, mất mát cũng ko biết cách trân trọng những gì mình đang có.

Mình đã từng nghĩ có thể thỏa hiệp, nhưng nghĩ lại, càng nghĩ, càng ko thấy có 1 lý do nào dù là nhỏ nhất để mình có thể suy nghĩ lùi bước. Bởi vì, dù mình lùi bước, tức là mình sẽ hy sinh rất nhiều cho quyết định thỏa hiệp này (cái này là "hy sinh" thật sự, ko phải nổ lực hay cố gắng gì hết), thì cũng ko ai biết ơn hay trân trọng điều này cả!! Chẳng phải quá khứ, và hiện tại đã chứng minh điều đó rồi sao???

Hy sinh? Ngta chỉ đón nhận như mặc nhiên. Thậm chí có lúc họ còn lật ngược mặt coi như họ ban ơn cho mình nữa??!! Cuộc sống có bao lâu đâu. Mình nên tận hưởng niềm vui cho bản thân mình chứ!! Ngẫm nghĩ, thật ra cuộc sống hiện tại của mình cũng vui mà, cũng đầy hưởng thụ đó thôi!! Chính vì mình đã biết học đc cách yêu thương bản thân mình, cho nên hôm nay, đụng chuyện lớn như vậy, mình chỉ bức xúc nhẹ, chứ nếu như trước đây, thì đã là đau lòng đến khóc rồi!! Mà lần này mình suy nghĩ và ra quyết định thật lạnh lùng. Lạnh lùng tới nỗi mình phải gọi điện cho con bạn Y, hỏi nó, mày thấy tao quyết định vậy đc ko. Thì ra con ng khi bị bào mòn, họ cũng có lúc tàn nhẫn và tuyệt tình như vậy!! Thì ra, đỉnh cao của sự tàn khốc, ko phải là cuồng phong cãi vã rồi từ mặt nhau, mà chính là nhẹ nhàng nói "Tôi ko quan tâm nữa!!", và thật sự nguội lòng!!

Thôi thì mình cứ sống theo kiểu của mình vậy. Tưng tửng vậy mà vui! Quay mòng mòng vậy mà có ý nghĩa!!

Quả thật phim TVB nói 1 câu ko sai "Ng ko vì mình trời tru đất diệt". Thiệt đúng!!! Nhớ câu này nha!!! Ko bao g, ko bao g đc yêu thương ai hơn bản thân mình. Và ko bao g, ko bao g đc từ bỏ giá trị và nhân sinh quan của bản thân mình!!


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét