Mình thì suy nghĩ đơn giản lắm nha. Đối với ai mình cũng sẽ hết lòng. Mình sẽ chủ động đối tốt trước. Nhưng với 1 số ng có phước mà ko biết cách hưởng thì thôi, xin miễn lần sau nha!! Chứ mình ko có nhu cầu nai lưng ra vì mọi ng còn mọi ng coi mình như mọi đâu nha!!!
Thì ra đúng là khi đỉnh điểm của sự bất mãn sẽ đẩy con ngta tới sự bất cần. Đúng là ko cần cãi vã ầm ĩ, mặt nặng mày nhẹ. Nhưng tâm đã chết. Dù bên ngoài vẫn ân cần nói chuyện, nhưng ko còn tình cảm gì nữa. Phúc lợi lại càng ko cần bàn tới. Bây g có xin cũng ko cho chứ đừng nói là tự nguyện như ngày xưa.
Đôi khi cảm thấy sống nên công bằng với bản thân 1 chút. Túm lại cũng là 1 câu: ng ko vì mình trời chu đất diệt!!!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét