Bản thân bị tơi bời như vậy, nghĩ lại, thật ra lại chính là lỗi do mình!! Là mình cho ngta cơ hội tổn thương mình!! Là mình đã chủ quan, đã quá tự tin và quá coi thường sức sát thương của sự việc!! Dù đã quen thuộc với loại như vậy, dù ko chỉ 1 ng hay 1 lần, dù vết thương có nhỏ có to, có mạnh có yếu, có dài có ngắn, thì tổn thương vẫn là tổn thương. Cần có thời gian khôi phục và lành lặn!!!
Nhưng dù sao, điều an ủi vẫn là tính giác ngộ của mình khá cao, cũng chưa muộn để học cách yêu thương bản thân mình, và buông xuống những ng/việc ko quan trọng.
Những việc xảy ra đều có lý do của nó. Mình càng phải cảm ơn ng/việc đã giúp mình buông bỏ gánh nặng trong lòng bấy lâu nay.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét