Thứ Năm, 3 tháng 1, 2013

Đọc báo

Hôm qua mất ngủ, nên lên mạng, thấy chị Y đăng link bài này, vào đọc.

next
Thứ Năm, 03/01/2013 - 09:39

Đàn bà ích kỷ với nhà chồng là có lý do!

Hồi trước, khi chưa đi lấy chồng, dù bị dọa “lấy chồng khổ lắm” tôi vẫn nghĩ đơn giản là nếu hai bên hết lòng vì nhau, mình coi người nhà chồng như người nhà mẹ đẻ thì họ cũng sẽ thương yêu mình như con. Ấy thế mà...

Sau 3 năm làm dâu, tôi chẳng thực hiện được tí nào điều tôi từng nghĩ. Xích mích với bên nhà chồng từ to đến nhỏ tôi đều trải qua cả. Thật lòng tôi cũng dần nghiệm ra, đàn bà hầu như ai cũng ích kỷ với nhà chồng hết. Ngẫm thấy sự ích kỷ đó của tôi và đa số chị em đã và đang làm vợ, làm dâu chẳng có gì sai trái. Bởi:

Đàn bà ích kỷ với nhà chồng là có lý do!

Thứ nhất, nhà chồng chẳng mấy khi thực sự coi dâu là con nên mình cũng chẳng cần coi họ là ruột thịt. Hồi đầu mới về nhà chồng, tôi tâm niệm mình chịu thiệt, mình tình cảm trước để họ tình cảm lại. Nhưng nhà chồng tôi thì chẳng đáp lại nhiệt tình đó của tôi tí nào. Họ ra oai, giở giọng dạy bảo, đe nẹt con dâu mới. Tôi cực kỳ ghét kiểu “Dạy dâu từ thuở bơ vơ mời về”. Người với người sống với nhau bằng chữ tình. Nhưng nhà chồng tôi thì lại thích đàn áp để tỏ rõ sự nguy hiểm.
Bố mẹ dù là bố mẹ chồng cũng phải yêu thương, quan tâm, chăm lo cho con cái. Đằng này thì họ chỉ biết đòi hỏi con dâu. Con dâu làm sai thì xỉa xói. Con dâu sống tốt bằng mấy họ cũng không bao giờ để ý, mà chỉ cần sai một điều gì thì nhớ dai lắm. Lúc nào, họ không bằng lòng với con dâu điều gì thì sẵn đào bới lên tạt vào mặt mình. Nhục nhã vô cùng.
Trong mắt họ chẳng bao giờ mình là con đẻ thật sự. Phụ nữ chỉ là những ô sin miễn phí dưới cụm từ hoa mỹ “con dâu” của họ mà thôi.
Thứ hai, dù có hy sinh đến mấy, bố mẹ chồng cũng chẳng bao giờ ghi nhận công lao của mình. Họ luôn coi đó là trách nhiệm bắt buộc của con dâu.
Sau 3 năm làm dâu, bố mẹ chồng vẫn lăm le bảo tôi là “Tao chưa thấy mày làm được việc gì ưng ý”. Trong khi đó, 3 năm về đây, tôi đổ bao xương máu cho gia đình chồng. Tiền vợ chồng tôi tiết kiệm mỗi năm hơn 100 triệu cũng phải đổ về cho bố mẹ chồng tôi xây sửa nhà. Đám cưới em chồng, vợ chồng tôi cũng phải đứng ra lo liệu…
Nhà chồng lúc nào cũng nghĩ tiền con họ làm ra phải mang về đưa cho bố mẹ, anh em mới đúng. Còn vợ mà cho bố mẹ đẻ 1 ít, kiểu gì cũng bị chửi “Toàn lấy của nhà đem về mẹ đẻ”. Họ đâu có hiểu nếu không nhờ con dâu vun vén, nhịn ăn tiêu thì còn lâu mới có tiền cho họ đổi đời.
Tôi rất bực với kiểu nhà chồng luôn coi con trai mình là vàng là bạc, con dâu thì chẳng khác gì… cỏ rác. Chả thế mà ngày tôi mới lấy anh xã và cho đến tận bây giờ, anh chị em nhà chồng, họ hàng nhà chồng toàn bảo tôi: “Kiếp trước phải tu mấy kiếp mới lấy được thằng D vừa ngoan, vừa tu chí lại biết kiếm tiền”. Họ đâu có biết, anh cũng có vô số tật xấu và kiếm tiền còn ít hơn tôi.
Bao nhiêu công lao bỏ ra mà tôi chẳng được ghi nhận. Vì thế nên tôi không ích kỷ với nhà chồng không được. Có họa thần kinh mới đi yêu thương, hy sinh hết mực cho những kẻ khinh rẻ, chẳng coi mình và công sức của mình ra gì.
Thứ ba, có được mấy ông chồng hy sinh cho nhà vợ mà đòi người vợ phải hy sinh cho nhà chồng?
Ông chồng nào cũng tự phong mình làm thuyền trưởng lèo lái gia đình. Và vợ - thuyền phó thì luôn phải nghe theo lệnh thuyền trưởng. Mà lệnh của chồng là gì “Đưa tiền cho bố mẹ anh!”, “Em phải có nghĩa vụ với nhà anh!”, “Mẹ anh là số 1, em phải học tập mẹ!”.
Vâng, nhưng lỡ vợ mà có hỏi đến nhà mẹ đẻ 100 ông thì 99 ông sẽ nói “Gái lấy chồng như bát nước đổ đi!”. Ông chồng nào cũng thực hiện rất chuẩn câu “dâu con rể khách”.
Bố mẹ vợ thì chẳng bao giờ nghe chồng nhắc là phải hỏi thăm, biếu quà hay quan tâm gì cả. Còn bố mẹ chồng thì chỉ đứt cái móng tay thôi cũng là chuyện lớn. Việt Nam buồn cười thật, đàn ông lấy vợ thì chỉ biết vợ, nhưng đàn bà lấy chồng thì phải lấy cả gia đình chồng. Thử hỏi thế ai mà chịu nổi.
Chúng tôi là phụ nữ, cũng có bố, mẹ sinh ra, cũng được nuôi ăn học đàng hoàng chứ đâu phải từ trên trời rơi xuống. Nên khi các anh coi nhà vợ như vô tình, giống như chúng tôi từ trên trời rơi xuống thì chúng tôi cũng đối xử lại nhà các anh như thế. Đó là quy luật tất yếu thôi!
Thứ tư, phụ nữ là con người, có giới hạn chứ không phải siêu nhân sức lực vô biên mà lo cho nhà chồng từ A đến Z được
Đàn bà lo cho chồng con đã mệt đứt hơi ra rồi còn hơi sức đâu mà chăm chút từng ly từng tí cho bố mẹ chồng, anh chị em nhà chồng được. Đi làm về hầu cả thằng bé thằng lớn, quay cuồng công việc nhà. Bố mẹ chồng thấy con dâu bận không thương, không giúp con thì thôi. Đằng này lúc nào cũng đòi hỏi.
Phụ nữ ích kỷ nhưng có phải ích kỷ cho mình đâu, tất cả cũng chỉ vun vén cho chồng con. Tiền chồng làm ra mình giữ lại cũng chỉ vì tương lai lo cho con ăn học đàng hoàng, mua cho con cái nhà tử tế. Thời gian có thì cũng phải dạy dỗ, chăm sóc con cái chứ chẳng bao giờ lo được cái gì cho bản thân.
Ấy vậy mà bố mẹ chồng lúc nào cũng cạnh khóe, đòi hỏi.
Trên đây chỉ là 4 lý do nhỏ mà tôi liệt kê tạm từ chính bản thân. Tôi nghĩ để nói hết các nguyên nhân tại sao đàn bà lại và phải ích kỷ với nhà chồng thì còn dài lắm.
Làm người, trước tiên là phải trân quý nhất chính là bản thân mình. Điều quý giá thứ hai chính là cha mẹ - người sẵn sàng chịu thiệt thòi, sẵn sàng nhường mọi thứ cho mình. Tiếp đó là con cái, máu thịt mình sinh ra. Đó là những người ta phải hết lòng yêu quý, trân trọng, hy sinh…
Còn nhà chồng tôi hay nhà chồng bạn, nếu chỉ biết nhận mà không biết cho thì phận dâu con cũng chẳng dở hơi mà lao đầu vào hy sinh tất cả. Người ta cho mình ăn trái đắng thì sao có thể trả quả ngọt được chứ!
Theo TTVN

Rồi, đọc xong, có 1 vài nhận xét như vầy:
1. Đa số là mình đồng ý với ý kiến trên (đồng ý trên tinh thần có chung quan điểm, ko phải có chung hoàn cảnh nhé!!).
2. Càng ngày thì cái sự bình đẳng nam nữ thể hiện ngày càng nhiều, nhất là trong chuyện "nhà anh, nhà tôi, nhà chúng ta". Mình đồng ý với suy nghĩ này của bài viết. Rất buồn cười, nhiều ng chả bỏ công đẻ, chả mất công nuôi, chả bỏ ra xu nào, thậm chí nhiều nhà đám cưới thì 2 bên cũng chi bằng như nhau, nhưng tự nhiên lại mặc nhiên cho mình 1 cái quyền to tát là "sở hữu", và "muốn làm gì thì làm, muốn sai bảo gì thì sai, thích nói gì thì nói".
3. Tất cả mọi thứ tình cảm trên đời này là "đường 2 chiều" cả. Nếu 1 ng nào đó tốt với mình, thì dù ko họ hàng, bà con, thì vẫn đc mình trân trọng, yêu quý, và đáp lại. Nếu 1 ng nào đó xử tệ với mình, thì dù bà con, họ hàng, nhà chồng, nhà vợ, thì mình cũng sẽ thờ ơ đáp lại hoặc dẹp luôn quan hệ cho đỡ rườm rà.
4. Nhiều khi nghĩ, nếu tất cả các nhà chồng đều hiểu đc những việc này, và các cô con dâu biết cách để bảo vệ chính mình và quan điểm của mình như bài viết trên, thì chắc là ko lâu sau, xã hội VN chẳng còn cảnh phong kiến nữa. Nghĩ thôi cũng thấy thích!!!
5. Và đang suy nghĩ, thế hệ ba mẹ mình, đa phần chủ đề của những cuộc hục hặc với nhau là cũng về chuyện "nhà nội, nhà ngoại", nhưng tư tưởng vẫn ko tân tiến như bài này. Thế hệ của mình thì 1 số ng dã suy nghĩ đến đc mức như bài này viết. Cho nên mình đang tự hỏi, đến thế hệ con mình, các cô con dâu sẽ có suy nghĩ gì, nhỉ???

Thứ Tư, 2 tháng 1, 2013

Chào 2013

Chào 2013!!! Thế là 1 năm khá yên ả đã trôi qua. Mở đầu của năm 2012 ko lấy gì làm may mắn và vui vẻ cho lắm với những ngổn ngang chồng chất, những trận down liên miên xối xả. Nhưng mà cuộc đời là những ngọn sóng, khi ở nơi thấp nhất, là lúc chúng ta chuẩn bị lên cao. Mình thì vẫn chưa đc lên cao (như mình muốn), nhưng có lẽ đã lên đc lưng chừng của ngọn sóng.

Đầu năm 2012 cũng bắt đầu bằng những việc vặt vãnh và ko vặt vãnh với những điều bực mình và thiếu niềm tin với 1 số ng và 1 số việc. Là lúc để nhìn lại nghiêm túc 1 vài chuyện và bản thân mình. Có khi, đi qua những nỗi buồn và chông chênh, bước đi sẽ vững vàng hơn mặc dù cái nhìn với sự vật và con ng trở nên khắc nghiệt hơn. Chẳng hạn như sự tha thứ và hy sinh sẽ vì thế mà bị thu nhỏ lại, chứ ko hào phóng như trước.

Năm 2012 khởi động với mong muốn ko đi du lịch, nhưng rốt cuộc là cũng có 1 vài road trip, plan và bất ngờ đều có.

Năm 2012 khởi động cho 1 vài chuyện trong sự nghiệp. Tuy ko đạt đc kết quả mong muốn nhưng con đường đã đỡ gập ghềnh hơn, và cũng đã quen thuộc hơn.

Năm 2012 trôi qua ko hẳn là êm ả, nhưng cũng ko đến nỗi thất bát. Cũng có những niềm vui đến từ dạo giữa đến cuối năm. Công việc cũng suôn sẻ hơn. Các mối quan hệ riêng và công cũng dần ổn định hơn.

Năm 2013, hứa hẹn nhiều thay đổi (và mình cũng quyết tâm thay đổi). Ko hẳn là fun, nhưng hy vọng là better.

Chào năm 2013, chào những hy vọng và chúc mọi ng nhiều điều tốt đẹp!!!!

Thứ Năm, 27 tháng 12, 2012

Văn hoá

1. Trong chỗ mình làm có 1 trò chơi, mà mình và 1 vài ng khác ko thích chút nào. Nhưng 1 (vài) ng lấy đó làm chuyện rất vui thì phải??!!

2. Nhờ vả ng khác, sao ko thấy nói 1 lời cảm ơn nhỉ??!! Hay là cảm thấy lời đó ko hợp với họ??!!

3. Sắp có sự thay đổi lớn!!!

Thứ Ba, 18 tháng 12, 2012

Đến hẹn lại lên

Cuối năm, đến hẹn lại lên, mình lại ngồi chờ coi ai sẽ là Thị đế, Thị hậu TVB. Cứ y như mọi năm, năm nào LP cũng "lên thớt", với đủ mọi thông tin chắc mẩm rằng LP sẽ có giải. Nhưng mà năm nào, kết quả cũng vắng tên LP. Năm nay, với bình chọn của khán giả, cứ tưởng lực lượng fan hùng hậu thế, thế nào LP cũng có giải, nhưng cuối cùng cũng lọt vào tay LDT. Mình thì ko phải fan LP, cũng ko phải fan LDT, nhưng những con số như thế cũng làm mình suy nghĩ... Mình nhớ mọi năm ở VN, cũng đùng đùng những chuyện kiểu như ĐT ko đc giải Mai Vàng, hay MT trượt giải cống hiến cũng bảo fan hùng hậu thế, sao lại kết quả như vậy. Hay là BA ở The Voice, cũng fan đông đảo, nhưng cuối cùng lại thua cho TL "vô danh". Nói như vậy cho thấy, đôi khi, khua chiêng múa trống, có fan trung thành, có fan đông đảo, cũng ko thể bằng những ng im lặng, ko theo phe nào, ko là fan của ai, mà chỉ vote cho những ng có thực lực. Và vì vậy, 2 chữ "thực lực" lúc này mới đáng quý, mới có trọng lượng làm sao!!!

Phải nói là năm nay mọi ng khá ngang bằng nhau, ko có ai nổi trội cả. Mình cũng công nhận LP có đột phá, nhưng ko thật xuất sắc. LDT cũng ko hẳn là nổi bật vì vai diễn LLA trong Đại thái giám có chút gì đó lặp lại của LT, Sài Cửu, và cả trong King Maker nữa. Nhưng mà nếu cho mình chọn, mình cũng sẽ dành phiếu bầu cho LDT. Vì sao? Vì trong số những ng ngang bằng nhau, ko ai nổi bật, thì ai mình yêu quý hơn sẽ dành đc phiếu của mình. LDT, 2 lần ảnh đế, ko hề thấy kiêu ngạo, vẫn cần mẫn làm việc, ko thấy scandal, 1 hình ảnh sạch sẽ. Có lẽ, đám đông im lặng, ko ồn ào khua chiêng ngoài kia, những ng vote cho LDT cũng có cùng suy nghĩ với mình??!!

Về phần Thị hậu, mình ko có ý kiến. Nói chung mình thấy năm nay ko ai nổi bật. Cho nên, DD đạt, mình cũng thấy xứng đáng. Mà TTS đạt, mình cũng thấy xứng đáng.

Nói thật nhé, mình nghĩ, nếu đừng tính showbiz VN, mình cảm thấy làm 1 nghệ sĩ cũng cần có 1 lòng yêu nghề ghê gớm lắm. Mình chỉ đứng trên đôi giày cao gót có 1 buổi mà tay chân ng ngợm cứ gọi là tê nhức kinh khủng. Mình chỉ làm ng mẫu có 1 ngày duy nhất hôm chụp hình cưới mà về phải ngủ bù cả tuần mới hồi phục sức khoẻ. Đôi khi chỉ dang nắng 1 ngày mà đã than thở da đen đúa, nhăn nheo, xấu xí. Mới thấy, làm diễn viên, là đứng cả ngày trên chiếc cà kheo, học thuộc kịch bản, biểu cảm theo cảm xúc nhân vật, quay phim cả ngoài nắng, cả ban đêm, cả dưới nước, cả trên bờ, cả bên cạnh súng nổ... Mình nghĩ, nếu ko yêu nghề, chắc họ ko bám trụ đc đâu. Nhân viên đi làm, chỉ cần làm vừa lòng sếp là yên ổn nhận pay check. Chứ diễn viên, họ phải làm hài lòng cả trăm, cả nghìn, hay cả triệu người mới trụ lại đc. Thiệt là ko đơn giản chút nào.

Mình thích coi lại những trailer giới thiệu những bộ phim của năm. Các diễn viên phải lăn lộn, đánh đấm, phải lao động cật lực mới có đc 1 đêm lộng lẫy áo quần cho lúc trao giải... Vì vậy, thật sự, mình cảm thấy nghề nào cũng có cái khó khăn của nó. Làm diễn viên cũng cực lắm!!!

Cuộc đời sắc sắc ko ko

Chưa lúc nào mình cảm thấy cuộc sống biến động và nhiều cảm xúc xúc động như lúc này. Hôm thứ 6, khi đọc tin về trường tiểu học ở Conn bị bắn, mình đã cảm thấy buồn... Nói sao nhỉ?? Mình chỉ hơi hoang mang 1 chút nếu nghe nói xả súng ở công viên, rạp hát, khu mua sắm... nhưng trường học, là nơi nghiêm trang ko khác gì nhà thờ, và các em nhỏ với mình, trên đất nước Mỹ này, như là những thiên thần ko ai đc đụng vào, kể cả ba mẹ. Có lần bạn mình bảo "Trẻ em ở đây là tài sản quốc gia, ba mẹ chỉ là giám hộ, nuôi dùm nhà nước thôi. Nếu làm ko tốt là sẽ bị lấy lại." Và vì vậy, nên mới có chuyện bé chơi ngã gãy tay mà sau khi xuất viện về là cảnh sát đến nhà điều tra xem có thật ngã gãy tay ko hay do bạo hành gia đình mà ra... Vậy mà, chỉ trong phút chốc, 20 em nhỏ nằm xuống... Thật buồn!! Và hơn nữa là 1 cảm giác bất ổn...

Hôm qua, đang lang thang trên mạng, thì chồng báo tin bố T. (mới sang chơi đc vài hôm, và hôm qua lẽ ra cả nhà đi Cali chơi) mất hôm tối CN. Nghe xong, ko muốn tin! Cảm thấy lòng buồn vô cùng! Sao cuộc sống mong manh thế nhỉ?? Những lằn ranh cuộc sống sao mong manh thế??!!

Chợt giật mình, nhìn lại chính mình. Đã bao năm nay, ba mẹ hỏi "chừng nào con về? Chừng nào SuBin về thăm ông ngoại?" đều đc mình trả lời bằng 1 câu "tụi con chưa đủ tiền. Tụi con chưa sắp xếp đc thời gian. Tụi con chưa sắp xếp đc công việc." Và thẳng thắn 1 điều, ko phải mình ko đủ tiền về, chỉ là muốn dành khoản này cho việc này, dành khoản kia cho việc khác... ko hẳn là mình ko sắp xếp đc công việc, chỉ là mình chưa quyết tâm sắp xếp mọi việc mà thôi. Xảy ra việc này, lại suy nghĩ: công việc sẽ ko thể nào sắp xếp đc, lúc nào cũng sẽ có việc này việc kia, mà ba mẹ thì ko khoẻ mãi thế này...

Cho nên, hôm qua, đã suy nghĩ kỹ, và quyết định đầu năm sau sắp xếp về nhà chơi 1 chuyến. Có thể chỉ là ngắn thôi, nhưng mình ko muốn sau này hối hận vì những việc mình có thể làm đc lại ko quyết tâm làm.

Lòng chợt bình yên, mà sao buồn quá. Giật mình nhìn quanh... ồ phố xa lạ...

Thứ Ba, 4 tháng 12, 2012

...

1. Đang tu, mà bạn H lại rủ mình đi Houston đợt Christmas này, làm nao lòng chiến sĩ quá đi à!! Lý do vô cùng chính đáng nha: bạn H mới mua nhà, hihi :). Cũng muốn đi ghê, nhất là lúc này bà bầu C chưa có "bể chum" nữa chứ :)). Nhưng muh chồng đang "nước rút" 2 chương, nếu muh đi thì lại sợ nhỡ kế hoạch mất!!! Trời ơi, mình tu mà tụi nó ko cho mình tu!! Máu đi chơi đang chạy rần rần đây!!!!

2. Sau nhiều hôm delay, cuối cùng thì ngày mai cũng "xuất kích". Vui ko vui, buồn ko buồn. Nhưng cứ bị 1 ám ảnh đeo qua g... Cũng có nhiều lúc giật mình, rồi tự nhủ: dẹp đi, hy vọng càng lớn thất vọng càng nhiều! Mà cũng chưa hẳn thay đổi đã là tốt tính trên 1 phương trình nhiều "biến". Nhưng chung quy lại, thì có plan vẫn tốt hơn là ko có!!

3. Tự nhiên đôi lúc nhớ cảm giác ngày xưa kinh khủng!! Những ngày ở chung với mẹ, ko phải suy nghĩ nhiều, cứ vô tư. Còn bây g, suy nghĩ nhiều quá. Gần thì suy nghĩ ngày hôm nay ăn gì, xa thì nghĩ cho con học chỗ nào, đi làm chỗ nào... Có những lúc mệt như bây g, thèm 1 tô canh măng chua của mẹ, thèm 1 dĩa sườn chua ngọt của bà ngoại, thèm 1 dĩa miến xào của các chị...

4.  Hôm qua, có nói 1 số chuyện với chồng. Cảm thấy nếu gia đình mà ko ổn định (cả về mặt địa lý, kinh tế...) thì con cái sẽ nhận nhiều thiệt thòi. Rốt cuộc, chồng rút ra 1 kết luận: Cv của em tuy thế này thế nọ, ko giúp gì nhiều cho kỹ năng của em, nhưng giúp đc rất nhiều cho gia đình!! Nghĩ lại, thấy đúng!

Cho nên, mình cũng ko biết, sắp tới, thay đổi lớn như vậy, về mặt công việc của mình thì đúng là khá hơn bây g (nhưng cũng chưa hẳn là nơi tốt như mong muốn của mình), nhưng cũng sẽ có nhiều thứ ko đc như bây g... Cũng phân vân... có đáng như vậy ko nhỉ???

Ước gì như ngày xưa, ko phải lo lắng, suy nghĩ gì cả. Cứ sống với sự hồn nhiên và nhiệt tình...

Thứ Hai, 3 tháng 12, 2012

Mục tiêu mới

1. Hôm cuối tuần trước đã suy nghĩ chín chắn về các dự định và kế hoạch, rồi bàn bạc với chồng và 1 vài ng bạn, cảm thấy nó khả thi hơn, và quyết định sẽ đi theo cái mục tiêu đó.

Sáng g cũng ngồi coi lại, thấy theo đuổi mục tiêu đó cũng có nhiều cái choáng, nhưng dù sao nó cũng khả thi và cần thiết hơn.

Đôi khi nghĩ tới 1 sự thay đổi to lớn trước mắt cũng thấy hơi hoang mang và sợ (vậy đó, ng cung Kim Ngưu như mình thì rất ghét sự thay đổi mà). Nhưng mà dù sao cũng chỉ là 1 sự ngắn hạn trước mắt thôi. Thôi thì, vì mục tiêu lâu dài bền vững, cố gắng hy sinh 1 vài giai đoạn trước mắt vậy.

Tập trung vào 1 mục tiêu lớn trước mắt!!

2. Vừa nói chuyện xong với Y. Có lẽ plan mới sẽ thực hiện sớm hơn dự kiến 1 chút xíu. Haizz... ko biết nên buồn hay vui, và ko biết sự thay đổi này có đáng hay ko?? Đúng là đời ng là những chuyến đi... Nhưng dầu sao, cũng có 1 niềm hy vọng vào sự thay đổi!!